RSS Feed

[LNHĐCS] Đệ nhị chương


Đại Đường Song long Đồng nghiệp văn

“Lầm nhập hoa đào chỗ sâu”

Nguyên tác: Nhiên Tâm

Edit: Cuachuadtp

***

2.1

Khi Tâm Nhiên bị mang lên nóc nhà, đã bị không ít kinh sợ, thầm nghĩ trong lòng: đây chính là khinh công trong truyền thuyết sao? Nếu không phải Hướng Vũ Điền cười nói, Tâm Nhiên kinh sợ còn chưa có phục hồi tinh thần lại, bản thân lại vừa mới nghe được bọn họ nói chuyện, cha cùng Hướng thúc thúc đối thoại từng có nhắc tới Từ Hàng Tĩnh Trai, nàng trước kia đã từng xem qua một quyển sách có nói đến tên môn phái này, quyển sách này nàng cũng không có xem hết, chỉ có thể tưởng tượng được bối cảnh thời gian mà quyển sách nói đến chính là chuyện phát sinh cuối thời Tùy đầu thời Đường, Tâm Nhiên lại chỉ nhớ rõ một phần sự tình, hơn nữa thời gian phát sinh chuyện xưa kia cũng phải sau vài thập niên nữa .

Hướng Vũ Điền gặp Tâm Nhiên yên lặng không nói, cũng không biết suy nghĩ đến cái gì, ánh mắt lại không giống những oa nhi bình thường nên có, lại giống như là người lớn! Trong lúc nhất thời lại cảm thấy bản thân chính là bị  hoa mắt, nha đầu kia mới một tuổi, sao liền như vậy không giống với người thường?

 Mạc Nhiễm Trần ôm lấy Tâm Nhiên, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hướng Vũ Điền, lại nhìn đến nữ nhi của mình, khó hiểu vì sao Hướng đại ca lại nhìn chằm chằm Tâm Nhiên như vậy? Vì thế ánh mắt liền có ý bảo nói: đại ca, Tâm Nhiên có vấn đề gì sao?

Hướng Vũ Điền lắc đầu cười, lại nhìn đến Tâm Nhiên, chỉ thấy Tâm Nhiên lúc này hai mắt híp lại, bộ dáng đứa nhỏ mau đi vào giấc ngủ, chỉ có thể nói bản thân vừa rồi là đa tâm, một tuổi đứa nhỏ có thể có cái gì phiền não? Lại nghĩ đến lời nói của Mạc huynh đệ, Tâm Nhiên đứa nhỏ này rất hiểu biết, yên tĩnh bất đồng so với những đứa trẻ khác, hơn nữa học cái gì cũng rất nhanh, như vậy lại không khó giải thích, Mạc huynh đệ mỗi ngày vì đệ muội vận công chữa thương, đứa nhỏ này nhất định là vì nương của nàng mà lo lắng!

Tâm Nhiên cảm thấy mệt mỏi, chậm rãi nhắm mắt lại, ghé vào trên người Mạc Nhiễm Trần mà thiếp đi. Không biết ý nghĩ của chính mình có bị nhìn ra không, trải qua một năm ở chung, mỗi ngày nhìn thấy cha vì nương chữa thương, nương sắc mặt tái nhợt, cha vẻ mặt lo lắng , nàng cái gì cũng không thể làm, tuy đối với kiếp trước mọi người hoài niệm nhưng là bọn họ đều chính là trợ giúp bản thân, chính mình cũng là những người đáng thương, đều không thể cho nàng chân chính mong muốn tình thân.

Mà Mạc Nhiễm Trần cùng Tần Nhiên Nhi lại bất đồng, bản thân cũng biết mình chính là người chiếm thân thể nữ nhi của bọn họ, bọn họ lại đối với bản thân trân trọng, làm cho nàng lần đầu tiên cảm nhận được tình thân. Nương thân mình không biết còn có thể sống được bao lâu, cha cũng cách mấy ngày sẽ đi ra ngoài tìm kiếm dược liệu. Có khi lại khiến cho Tâm Nhiên tò mò, cha những là chỉ rời đi vài cái canh giờ, lại có thể lấy được những dược liệu trân quý chỉ có trong hoàng cung, việc này nàng sở dĩ biết, là có một đêm, mơ hồ tỉnh lại, nghe nương nói đến, mặt sau còn có nói nhưng nàng lại không có nghe.

***

Bốn năm sau

Đêm mùa thu mát mẻ, Mạc Nhiễm Trần để Tâm Nhiên ngoan ngoãn ở lại trong tự chờ cha mẹ trở về, lúc này Tâm Nhiên đã năm tuổi, gật đầu mắt nhìn mẫu thân nằm trong lòng phụ thân, Mạc Nhiễm Trần sau đó liền mang Tần Nhiên Nhi đang bị hôn mê rời đi. Tâm Nhiên nhìn thân ảnh bọn họ rời đi, nương trước kia đều chỉ là ho khan, mấy ngày gần đây lại còn thổ huyết hôn mê.

Đêm càng ngày càng khuya, Tâm Nhiên cũng không thể nào đi vào giấc ngủ được, lo lắng cho thân thể của nương, một lần đại hỏa liền mang nàng đến đây, đáng lẽ bản thân nên sợ hãi nghĩ cách như thế nào để trở về, nhưng là tại đây, nàng lại có được tình thân! Ôn nhu nương, nghiêm khắc cha, nương có thể thổi ra tiêu khúc thật êm tai, mỗi ngày đều ngồi dạy Tâm Nhiên thổi nửa canh giờ, sau liền mơ màng ngủ. Tuy rằng cha yêu thương bản thân, nhưng cha đối với nàng học tập tri thức đều thật nghiêm khắc, hi vọng nàng có thể có được học thức uyên bác, giỏi võ công.

Nghĩ đến võ công, Tâm Nhiên đem thất phúc đồ mà cha lưu lại cho bản thân xuất ra, nàng không nghĩ tới cha thế nhưng có Trường Sinh Quyết, chính là Trường Sinh Quyết – một trong tứ đại kì thư, là dùng giáp cốt văn sở chỉ, Tâm Nhiên một điểm cũng xem không rõ, nhìn chằm chằm vào đồ hình tương đương xem một trang giấy trắng, nếu như không có Mạc Nhiễm Trần ở một bên chỉ điểm, Tâm Nhiên có lẽ nhìn đến già cũng sẽ không thể minh bạch, một trang lại một trang bản vẽ chậm rãi xem, Tâm Nhiên có chút mơ mơ màng màng ngủ. Trong lúc ngủ mơ, trong đầu Tâm Nhiên không ngừng hiện lên thất phúc đồ, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh bức phúc đồ đầu tiên, cảm giác thân thể có một cỗ năng lượng chậm rãi tụ tập, cuối cùng khí tụ về đan điền.

About cuachuadtp

Thời gian trôi qua, khi tất cả những thứ tươi trẻ biến thành một cái gì đó cũ kĩ, già yếu, người ta mới nhận thấy rằng... tất cả những điều đó chỉ là những chiếc lá của cái cây kí ức, một khi lá bay đi, sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại được...

~~ Uống trà thanh nhiệt nào~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: