RSS Feed

[SNTTHA] Chương 6.1: Tái ngộ oan gia


Sói ngây thơ… thỏ hắc ám.

 

Chương 6: Tái ngộ oan gia.

 

Nguyên tác: Cuachua.

 

[Hồng Hoang truyền thuyết, 8 a.m]

 

Sân bay quốc tế Nội Bài, một người thanh niên bước ra từ phía cửa kiểm soát ngay lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý, thản nhiên sải những bước dài ra khỏi sân bay mặc cho những tiếng xuýt xoa, ôn ào bên cạnh. Anh mặc một bộ âu phục màu xanh thẫm, các đường cắt tinh tế ôm sát vào thân hình cao lớn vô cũng cân đối của anh ta lại càng toát lên vẻ thanh cao, cuốn hút.Nhấc điện thoại lên tai, anh nhẹ nhàng nói:

 

“ Chuyện gì vậy?”

 

“ Tên khốn kia, cậu muốn tớ thảm hại cũng không nên ra tay một cách ác liệt như vậy chứ? Cậu tưởng cái cô gái đó dễ chơi à, cao thủ nằm top của bảng cao thủ PK đấy, đầu cậu không phải bị nhúng nước chứ hả???” Đầu dây bên kia ngay lập tức vang vọng lại một giọng quát vô cùng bực tức. Chỉ thấy anh vẫn cười, nụ cười hơi gợn toát lên một thứ khí chất không nói lên lời, rất thanh thoát, cương trực, lại có chút tà dị vô cùng.

 

“ Phong, không phải tôi đã nói cái diễn đàn của cậu cái gì nên cho vào, cái gì tuyệt đối không nên sao? Hơn nữa… cậu có tư cách để nói đến cô ấy sao… Cậu có vẻ đề cao bản thân quá nhỉ…”

 

… Đầu bên kia bỗng dưng im lặng, một lúc sau mới vọng lại tiếng nói rất nhẹ:

 

“ Lạc Nhiên à, tôi biết lỗi rồi… Cậu tha cho tôi đi…”

 

 

 

“ Phong, cái đó cậu phải tự giải quyết… Nếu không được, tôi cũng không ngại ra tay…” Chốt thêm một câu đả kích người xong, không cần biết đối phương làm gì, anh rảo bước tới chiếc Audi đang chờ sẵn ngoài cửa. Ngồi vào trong xe, người quản lý bên cạnh đưa cho anh một xấp bản thảo, nhân tiện báo cáo qua. Trầm tĩnh một lúc, anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài, lạnh nhạt nói:

 

“ Chú Liêm, gọi cho Hạo, bảo cậu ta xử lý một chút chuyện của [Hồng Hoang], còn bây giờ cháu muốn đến khách sạn nghỉ ngơi, sau đó đến tạp chí Lạc Hoa”

 

Trải qua một đêm ngồi máy bay, tinh thần cho dù có cường đại bao nhiêu cũng không thể chống lại quy luật tự nhiên của cơ thể, mỏi mệt là điều tất yếu.  Khẽ nhắm mắt tựa vào thành ghế nghỉ ngơi, trong đầu lại không tự chủ được nhớ lại hình ảnh tối qua. Không biết cô nghĩ sao nhưng anh lại cảm thấy bản thân mình quá vội vã, nhìn cô một thân áo vải xông pha chiến trận, anh chỉ hận không thể mang cái thân hình kiều nhỏ về nhà mà hảo hảo yêu thương, vậy là không đợi được để thực hiện kế hoạch A, chuyển ngay qua kế hoạch B. Nhưng thôi, dù gì cô cũng là của anh, sớm một chút cũng tốt, đỡ cho nhiều hoa ngó, hại anh ăn dấm chua quá lâu. Mười hai năm, tất cả không thể làm mờ đi hình dáng cô mà nó lại càng đậm nét hơn, khắc sâu vào tâm khảm anh hơn, những lúc cô cười, cô khóc cũng khiến anh có cùng cảm xúc như cô. Rốt cuộc anh cũng đã đợi được, đợi đến lúc con sói nhỏ đáng yêu của anh trưởng thành…

 

[Cua mẹ kế: Lúc đầu ta cũng chưa định cho nam chính lên sàn nhưng cũng đã chương 6, tốt nhất nên cho họ gặp mặt bên ngoài đã, ta muốn nữ chính bị hố… Về phần các nhân vật khác, nếu không có đất diễn, ngoan ngoãn ngồi im điJ) Thêm nữa, ta vừa chú ý đến 1 câu “… mười hai năm…”, lạy chúa, không phải Lạc Nhiên ca ăn dấm chua của chị tận 12 năm đấy chứ*** gục đầu*** thành thật chia buồn cùng chị, con thỏ này quá nham hiểm, lại còn là dạng tiểu nhân ngàn năm xuất thế…]

 

Lạch cạnh vác một đống tài liệu để chuẩn bị cho cuộc họp báo chiều nay với tác giả nổi tiếng, Hy Lạc tiên sinh, Diệp Tuyệt yêu bà không ngừng bắt cô hết làm báo cáo lại phải làm thêm mấy cái tổng kết con mẹ nó chả liên quan hại Thiên Lâm cô chật vật cả buổi, đến giờ vẫn còn chưa được ăn. Ai, đói thật là đói!!! Mở cửa phòng họp, một luồng khí mát lạnh phả tới làm cho tinh thần của Thiên Lâm có đôi chút thoải mái. Nhìn các đồng chí bên tổ thiết kế giờ được chuyển thành nhân viên trang trí, cô thật có cảm giác đồng cảm vô cùng. Đặt xấp tài liệu chất cao như núi xuống bàn, nàng cao giọng hỏi:

 

“ Mọi người đã ăn cơm chưa vậy?” Chỉ là câu nói vừa dứt, cô chỉ hận ngay lập tức không có mặt nơi này. Tất cả cặp mắt oán hận của toàn bộ mọi người đang phóng đi với tốc độ tên lửa lao thẳng về phía cô khiến cho cô một bụng đầy ủy khuất, người ta cũng chưa có ăn nha~~~

 

“ Ai da, Thiên Lâm, cậu còn hỏi sao, chỉ vì cái tên chết tiệt nào đó đi gây hấn với Diệp Tuyệt yêu bà mà tụi này phải còng lưng làm cái trò chết tiệt này đây” Minh Phương vằn vò cái dây kim tuyến trong tay, mắt oán hận liếc về phía người đàn ông mặc áo màu xanh nhạt lúc này đang nghiên cứu rất chăm chú cái nơ trên ghế. Phì cười nhìn đôi oan gia nổi tiếng của tòa nhà, Thiên Lâm rất hợp thời quay đầu sang hỏi Hưng – mĩ nam nổi tiếng và duy nhất của cái tạp chí Lạc Hoa này:

 

“ Chậc, Hưng ca, anh làm cái gì mà để tiểu tức phụ nhà mình bụng đầy oán khí, trướng bay đầy trời như thế này”

 

“ Thiên Lâm…” Ai đó, mặt mày đỏ bừng, tức giận trợn trừng nhìn cô hét lên rồi quay phắt người đi chỗ khác, dáng vẻ oán khí mười phần. Khẽ cười cười, cô nghiêng đầu về phía cái người lúc này mặt mày buồn thiu, buột miệng hỏi:

 

“ Này, anh làm cái gì mà khiến cho Diệp Tuyệt sư thái xuất Ỷ Thiên kiếm ra thế? Em tưởng cái vụ trang trí này của bên bộ phận trang trí sự kiện Tuấn Minh thực hiện cơ mà”

 

“Anh có làm gì đâu, chỉ là tranh cãi với lão đại một chút về màu sắc của bìa sách mới, có chút gay gắt thôi, không ngờ sư thái đi qua, một hoành đao đoạt ái bắt cả tổ qua đây làm nhân công không lương, anh thực sự vô tội nha” Hưng ca vẻ mặt vô tội nhìn cô giải thích, chỉ là cái mặt này đi lừa tình ai thì lừa chứ còn với cái kẻ 12 năm giáp mắt thì chả qua nổi cửa chứ nói gì đến lừa cô. Nhìn cái bản mặt yêu nghiệt không thể tả nổi, bỗng dưng cô có cảm giác da gà nổi hết lên, xoa xoa tay giả vờ tức giận mà quát:

 

“ Mau nói sự thật, sẽ được khoan hồng còn không ta sẽ khiến cho các ngươi nếm mùi vị của Dương Quá  – Tiểu Long Nữ bây giờ”…

 

“ Ôi sợ quá, Lâm tiểu thư, tiểu sinh thực sự là có chút bổn phận, tiểu sinh sẽ thực sự nói, oa oa, ngươi không được chia loan rẽ thúy a~~~” Ai kia cũng không nhịn được hòa cùng lời nói đùa của nàng. Tiếng cười vang lên, mọi người ai cũng có chút thoải mái hơn so với việc chịu oán khí ngập trời của Minh Phương. Đang nói cười vui vẻ, bỗng nhiên một giọng nói vang lên làm cho không khí đang thoáng mát bỗng dưng hạ xuống âm mấy trăm độ:

 

“ Mọi người có vẻ thoái mái quá nhỉ? Xem ra hình phạt này vẫn còn là quá nhẹ”

 

Tổng biên tập Dương Thị Dung, tức Dương Dung bà cô già, tức Dung ma ma cũng tức Diệp Tuyệt yêu bà đứng sừng sững ở phía cửa phòng họp, khuôn mặt vốn không đáng yêu nhưng lại tăng thêm vài phần đố kị, vài phần chán ghét, vài phần hả hê. Thiên Lâm, mắt nhìn tay, tay sờ quần, miệng mím chắt để kìm nén tiếng cười đến mức nội thương. Tất cả mọi người trong phòng lập tức đứng im, cả căn phòng im phăng phắc đến độ nghe thấy được tiếng kim rơi. Vừa nghe xong câu nói của bà cô già, tất cả mọi người nghe thấy tiếng hít sâu. Nhẹ  nhàng a… Nhẹ nhàng đến độ muốn sụn cái lưng người ta rồi đấy, cô ta không phải muốn giết người không thấy xác thì không bỏ cuộc phải không… Không ai nói ai, tất cả cố gắng kìm nén cái tư tưởng cầm dép nện thẳng vào cái bản mặt không có gì đáng ghét hơn nữa, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta… thôi cố gắng đừng nhìn bà ta…

 

Dường như có vài phần hài lòng, Dương Dung quay sang nhìn Minh Hưng, ánh mắt không tự chủ được mang vài phần say mê nhưng nhiều hơn là ánh mắt oán hận anh khiến cho người kia không khỏi lấy tay xoa xoa. Chán ghét quay sang nhìn Thiên Lâm, bỗng dưng có chút dễ chịu hơn, dù sao kia cũng là kẻ có năng lực làm việc tốt nhất hiện nay, nhẹ giọng nhắc nhở:

 

“ Thôi, mọi người đi ăn đi, đừng để người ta nói là tôi không có trách nhiệm để nhân viên của mình chết đói, Thiên Lâm cô nhắc nhở mọi người chiều nay đầu tóc gọn gàng, ăn mặc đẹp một chút, tôi không muốn làm mất hình tượng trước mặt Hy Lạc tiên sinh. Còn phần tài liệu, cô mang đi in thêm 20 bản nữa cho tôi, mọi người nên nhớ lần này Lạc Hoa chúng ta giành được Hy Lạc tiên sinh cùng tác phẩm mới của ngài ấy, rất khó khăn, đừng làm Dương Dung tôi mất mặt”

 

Nói xong một hơi dài, bà cô già liếc mắt nhìn mọi người một lần nữa, ánh mắt lại hiện lên vài phần oán hận, ghen tị quay người lập tức rời phòng. Cả phòng dường như lấy lại sinh khí nhưng chưa có ai lên tiếng, căn bản vẫn là bị Diệp Tuyệt yêu bà làm cho choáng váng mặt mũi.

 

“Tôi chưa từng thấy ai mặt dày như bả, mặt dày tính lại xấu, không những xấu lại cộng thêm tính háo sắc, thảo nào không có ai dám hi sinh chính mình cưới bả”

 

“ Gớm, người ta có liều mình cưới Diệp Tuyệt bà bà, có khi là do bị dồn đến bước đường cùng thôi” Ai đó phụ họa theo.

 

“ Nghe bà ta nói mà tôi chỉ hận không ngay lập tức vả cho mấy phát cho đỡ bực, cảm tưởng bị bà ta chiếu tướng mà lông tóc dựng đứng hết cả lên, vừa bực mình lại vừa ghê ghê” Bụng bự, nguyên lão của phòng thiết kế, từng được nhận giải thiết kế xuất sắc nhất, nhưng do không chịu nổi cảnh kéo bè kéo cánh của mấy tập đoàn lớn nên yên phận làm tại nơi này.

 

Nhìn mọi người đang ngập hỏa đầy phòng, cô khẽ lướt nhìn sang vị huynh đệ cùng sát cánh với mình mấy chục năm, không khỏi cảm thán: Ai da, đúng là yêu nghiệt, đi đâu cũng tạo nghiệt, không những hại nước hại dân, hại bản thân còn hại luôn người xung quanh a~~~ Cảm thấy bụng biểu tình dữ dội, Thiên Lâm cười cười nói:

 

“ Dù sao thì cũng quá trưa rồi, mọi người đi ăn cơm thôi, không khéo buổi chiều vừa diện kiến dung nhan đại thần lại lăn quay hết ra vì đói giờ” Nói rồi, khéo tay Minh Hưng qua căng tin.

 

Sau khi lấp đầy cái bụng biểu tình, cô quay sang nhìn ông anh, nhìn lại nhìn thêm một cái, càng ngày càng thêm chán ghét cái bản mặt của hắn. Không nhịn được lấy tay bẹo má hắn, cô nhẹ nhàng nói:

 

“ Cái bản mặt thật không hiểu tại sao còn chưa tuyệt chủng đi, sống chỉ làm đại họa cho người khác. Tối nay, nghỉ sớm đi chăm sóc cho cô ấy, còn để cô ấy oán khí đầy trời như vậy, không cần bác ra tay, em sẽ tự tay một đao tiễn cái máy tính của anh đi luôn” Lừ mắt nhìn Minh Hưng, cô chính là lại lần nữa ra tay chỉ bảo cho cái ông anh ngốc chỉ được hình mà không được tính kia đi dỗ Phương nha đầu. Chỉ là cái tên ngốc nào đó, hơn hai mươi bảy năm còn chưa có một mối tình dắt vai, lúc này lại không biết kêu lên:

 

“ Không được, không phải hôm nay ta còn có trận PK sao? Sao có thể bỏ được? Đó là danh dự của…”

Bốp… bốp… bốp…

 

Không để cho cái tên kia nói hết, Thiên Lâm đã không nhịn được tung nắm đấm thật mạnh về phía cái ông anh họ không biết điều kia. Lại nói, suốt ngày bác cô qua than thở về cái tên suốt ngày chỉ có game, được cái mặt mà cái tính thì ngô nghê, ngu ngốc, khiến cho cô một đoạn thời gian khó ăn khó ngủ, không nghĩ vừa giới thiệu cô bạn thân hồi đại học, một thời gian lại gà bay chó sủa, không biết lần này là lần thứ bao nhiêu. Kìm nén không đánh thêm mấy cái nữa, Thiên Lâm dùng giọng đe dọa nói với ông anh họ:

 

“ Minh Hưng, nếu như anh muốn từ hôm nay trở đi không còn cái tên Đường Tăng không cạo đầu thì cứ thoải mái đi” Nói xong mặc kệ cái ông anh ngốc kia, cô thẳng tiến về văn phòng làm việc.

 

*** Ta là giải phân cách oan gia gặp nhau***

 

Khi người được mệnh danh là Hy Lạc đại thần bước vào đến cửa chính của tòa nhà, thông tin từng giây của anh ta được cập nhật liên tục, update kịp thời. Chung chung cũng vẫn là “ Sao lại có người đẹp trai như thế?”, “ lạnh quá đi, cơ mà tớ thích”, “ chưa có ai mặc comple đẹp như anh ấy”. blab, blab…. Chỉ là Thiên Lâm cô lúc ấy vẫn còn đang tất bật in nốt đống tài liệu để chuẩn bị cho cuộc họp báo sắp tới, không rảnh ngồi coi xem hắn già hay trẻ, đẹp trai hay xấu trai thì cũng mặc kệ. Khoan đã, tuy cô không phải dạng nhìn thấy trai là kích động, cũng không phải chưa từng gặp mặt trai đẹp nhưng chí ít gì thì cô cũng phải có chút tò mò về cái vị thần long kiến thủ bất kiến vĩ kia chứ, người đã làm cho cả cộng đồng mạng lên cơn sốt trong thời gian dài với tác phẩm võng du đình đám “Anh hùng thất lạc” tiền đề của game [Hồng Hoang truyền thuyết] mà cô đang chơi. Thật ra thì cô cũng có chút tò mò nhưng lại bị Diệp Tuyệt yêu bà làm cho cảm hứng mất sạch. Tại sao đường đường là một tổ trưởng chỉ huy tận 25 người, tốt xấu gì cũng là có chút danh phận lại bị bắt đi làm công việc của văn thư a~~~ Ta hận, ta hận a~~~

 

“ Thiên Lâm, sao cậu còn đứng đây? Đã nhìn thấy Hy Lạc chưa?” Hoa Hoa chạy thẳng vào trong phòng, ngạc nhiên hỏi cô.

 

“ Anh ta có phải thần tượng đâu mà cậu gấp thế? Dù sao tí nữa cũng được nhìn, bây giờ không làm xong, tí nữa yêu bà xử tử” Vừa nói, cô vừa tiếp tục công việc sắp xếp tài liệu. Ngừng một chút, cô nói tiếp:

 

“ Hoa Hoa này, nếu cậu rảnh rỗi như vậy qua đây giúp mình một tay đi, con mẹ nó thật quá là đau tay mà”

 

“ Haizzz, đáng thương a~~~ Nhưng mà tớ công nhận cái vị Hy Lạc tiên sinh kia đẹp trai quá đi, nhưng mà thân phận của anh ấy còn khiến cho người ta sock hơn nữa. Cậu biết không?” Kẻ bên cạnh phấn khích nói.

 

“ Biết rồi, biết rồi, mình rất rất hâm mộ, tí nữa sẽ xin chụp ảnh với Hy Lạc đại thần, sau đó sẽ xin chữ ký nhân tiện liếc mắt đưa tình…hưm hưm…” Kẻ nào đó không nhịn được bèn bịt miệng cô lại. Hai đứa vừa cười rúc rích vừa khệ nệ mang đống tài liệu sang phòng hội nghị, không quên bàn luận về chiến dịch tối qua.

 

“ À nè, Thiên Lâm, giờ mới nhớ, cậu quen đại thần khi nào vậy? Hôm qua đang đánh nhau mà nhìn lên Thế giới thấy choáng quá!?” Dường như nhớ tới điều tò mò, Hoa Hoa quay sang hỏi cô bạn cùng phòng cũng chính là sếp cả bên ngoài lẫn trong game của mình.

 

“ Hửm… Có quen đâu? Tớ còn chả biết mặt mũi của anh ta như thế nào cơ???” Cô ngạc nhiên a, tại sao ai cũng bảo cô có quen với đại thần trong khi hôm qua là lần đầu tiên cô nói chuyện rồi thì…

 

“ Sao thế? Tự dưng sao nhìn mặt cậu lạ thế? Không quen à, thế sao cậu ta lại đi giúp chúng mính nhỉ? Lạ thật!?” Nhìn mặt cô bạn vốn nổi tiếng da dày không số đo vậy mà lại đỏ bừng lên một cách khó hiểu khiến cho chuyên gia tâm lý học như cô cũng pó tay chịu chết luôn.

 

“ À, không có gì… mà Hoa này, có bao giờ…”

 

“ Gì vậy? Cậu có chuyện gì mà ngập ngừng như gái đang tỏ tình thế? Thôi nhanh lên, sắp đến giờ rồi, không xong thì có nước cậu với tớ bị tế sống đấy. Tớ là tớ vẫn còn muốn được gặp đại thần nè, muốn…” Chuyên gia lắm mồm nhất phòng đang chuẩn bị thao thao bất tuyệt lại cho Thiên Lâm cô bỗng bỏ ngay cái ý định ngu ngốc là kể lại chuyện tối qua để bị cái đám chuyên đâm bị thóc chọc bị gạo trong bang được mùa. Bước nhanh tới trước, cô vừa tiếp tục câu nói của của cô bạn:

 

“ Biết rồi, cậu sẽ nói với đại thần là em rất hâm mộ anh, em muốn được gặp anh bao nhiêu lầm kể cả trong giấc mơ…”

 

“ Ê… Lâm… Lâm…”

 

“ Còn nữa, em có một câu hỏi đã dằn lòng không biết bao lâu nay để hỏi anh: Hy Lạc tiên sinh, Em có thể làm bạn gái của anh… KHÔNG!?” Mải nói, cô không kịp để ý đường đi. Bỗng dưng trước mặt lại xuất hiện một thân hình cao lớn khiến cho cô không kịp trở mình mà theo quán tính lao thẳng vào anh ta… á…

 

“… Thật… thật sự xin lỗi, tôi không có cố ý…” Ngại quá, tự dưng ngã vào người khác lại còn lao thẳng vào lòng nữa chứ, thật may là anh ta đỡ được cô nếu anh ta không đỡ kịp đôi khi bây giờ cô đang ngồi trên người anh ta với đống tài liệu văng xung quanh.

 

Khẽ lui người ra sau, Thiên Lâm đang định ngẩng đầu cảm ơn thì một giọng nói vô cùng từ tính, thanh tao từ trên đỉnh đầu phát ra:

 

“ Thật không ngờ tôi lại được chào đón như vậy. Tiểu thư, có lẽ chúng ta có thể làm quen đấy”

 

…quác… quác… quác… Một con quạ đen bay qua… hai con bay qua… cả đàn bay qua…

 

Vẫn còn đang choáng váng vì quả giọng quá nam tính thì cái nội dung của câu nói lại khiến cho cô giật cả mình… Hx, thật không ngờ khéo quá hóa vụng, cô đường đường đâm thẳng vào lòng Hy Lạc tiên sinh lại còn đúng lúc đang chém gió tỏ tình với con bạn nữa chứ… Hít sâu một hơi rồi thở ra, cô quyết định ngẩng cao đầu để đính chính lại câu nói của mình thì:

 

“ A, tiên sinh thật xin lỗi nhưng tôi… HẠO NHIÊN…”

 

“ Lâm Lâm, không ngờ lại gặp em ở đây, anh lại không ngờ mình có diễm phúc được em tỏ tình đấy, hạnh phúc thật” Ai đó vô cùng vừa lòng nhìn khuôn mặt của người nào đó thay đổi biểu tình từ đỏ sang trắng rồi chuyển sang xanh mét… với một thái độ rất hài lòng!!!

 

About cuachuadtp

Thời gian trôi qua, khi tất cả những thứ tươi trẻ biến thành một cái gì đó cũ kĩ, già yếu, người ta mới nhận thấy rằng... tất cả những điều đó chỉ là những chiếc lá của cái cây kí ức, một khi lá bay đi, sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại được...

9 responses »

  1. Các nhân vật cứ từ từ xuất hiện, còn mẹ kế ta…***quay đầu lẩm bẩm*** xem ra việc lấp cái hố này càng ngày càng không có khả thi a~~~

    Cuối cùng bác Đường Tăng không cạo đầu đã xuất hiện, lúc đầu định cho người khác nhưng rút cuộc vẫn là thiên vị người nhà, hơn nữa nếu như để họ không xuất hiện, có lẽ mẹ kế ta còn không sống nổi đến lúc hai nhân vật chính đến với nhau~~~

    Chuyện ngày càng có cảm giác SE, không lẽ mình drop cho được việc luôn nhỉ??? Mọi người cho ý kiến đi ~~~ Ta câu like, hố hố hố

    Trả lời
  2. nàng bảo vệ thì moi đâu ra like hả giời
    12 năm? anh ý ko phải bị luyến đồng đấy chứ?
    viết tiếp đi
    SE cũng đc, miễn đôi t HE là đc

    Trả lời
  3. Truyện thực hay nhưng mà oaoa bắt đền nàng tác giả nàng mà làm bộ này SE ta hết mun đọc võng du nữa mất ,* mắt sáng rỡ ,bóng đèn một tiếng trên đầu * ha ta lết a lết ta niu áo a níu áo nàng Cua xinh đẹp ơi He nhá nhá

    Trả lời

~~ Uống trà thanh nhiệt nào~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: