RSS Feed

[Naruto] Chap 1: Hoài niệm

Naruto-fanfic: The golden fox
Chap 1: Hoài niệm

( Naruto’s POV)
Konoha, còn được biết đến dưới cái tên Làng Lá, là tổ chức ninja mạnh nhất trong số năm làng ninja thuộc giới shinobi.

Nơi đó là nhà của tôi trong suốt 12 năm. Với người khác, 12 năm không phải là một thời gian quá dài, nhưng đối với tôi thì quả thực quãng thời gian ấy tưởng như vô tận. Tôi, Uzumaki Naruto, là người mang phong ấn cửu vĩ hồ ly, con quái vật mười hai năm trước đây từng tấn công Làng Lá.

Tôi thường tự hỏi, tại sao lại là tôi, tại sao tôi là kẻ được chọn chứ không phải những đứa trẻ khác? Chẳng lẽ không còn ai khác có thể sao ? Tại sao lại là tôi? Chỉ là tôi mà thôi?

Đó là câu hỏi duy nhất mà tôi muốn có câu trả lời nhưng dường như chúng ta luôn có khuynh hướng không bao giờ đạt được những thứ mà chúng ta khao khát.
Trước khi tôi biết được sự thật khủng khiếp này, câu hỏi duy nhất của tôi lúc đó là tại sao mọi người lại ghét tôi đến vậy.

Chỉ đến khi Mizuki tiết lộ cho tôi sự thật phũ phàng đó, tôi mới biết rằng tôi là kẻ mang trong mình phong ấn của con quái vật mạnh nhất trong đám youkai. Sự thật cuối cùng đã được phơi bày.

Hóa ra những cái nhìn… những lời bình phẩm… giễu cợt… tất cả chỉ bởi thứ xấu xa đó. Thứ mà những người ấy đã quy kết là chính tôi.

Và những đứa trẻ ở tầm tuổi tôi dường như cũng được bố mẹ chúng đã dặn là phải tránh thật xa tôi, và hãy đối xử với tôi như tôi không hề tồn tại.

Những trò nghịch ngợm, những điều ngu ngốc tôi đã làm chẳng qua là vì muốn thu hút sự chú ý của họ. Tôi chỉ muốn một điều duy nhất là họ hãy thừa nhận tôi. Thật vô vọng, trong lòng tôi luôn âm thầm kêu gào sự chú ý của họ, sự thừa nhận của họ vậy mà…

Có lẽ bởi vậy mà Sandaime không bao giờ trừng phạt tôi về những trò điên rồ mà tôi bày ra, chắc ổng hiểu và thông cảm cho điều mà tôi cố làm, dù ông cũng chẳng giúp được gì.

Cô đơn là một địa ngục. Ở nơi ấy, tôi chẳng tìm thấy dù chỉ một tia hy vọng nơi bất kì ai. Bóng tối ấy dường như đã nuốt chửng tất cả hy vọng, niềm tin của tôi vào cuộc sống. Dẫu vậy, tôi vẫn hằng mong có ai đó sẽ cứu tôi ra khỏi chốn địa ngục ấy.

Tôi thường ngồi trên xích đu, lặng lẽ nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa với bố mẹ chúng. Và nỗi buồn cứ thế dâng lên, tôi cảm thấy mình thật cô độc.

Tôi ước tôi có thể trải qua cảm giác đó, cảm giác có cha, có mẹ được hưởng niềm hạnh phúc gia đình dù chỉ một lần trong đời

À, tôi có thể đoán bạn nghĩ đến thầy Iruka, đúng vậy, ông luôn khuyên bảo tôi điều hay lẽ phải, đối xử với tôi bởi tôi là một con người nhìn nhận tôi dưới góc độ của một con người, không phải quái vật như nhiều kẻ đã vội vàng phán xét. Và thậm chí ông có thể hy sinh bản thân mình, đó hẳn là điều mà một người cha yêu thương con mình luôn làm.

Và người duy nhất khiến tôi cảm thấy được sự quan tâm, tình cảm của người mẹ là bà ấy. Bà đã ngoài 50 tuổi (nhưng nhìn vẻ bề ngoài của bà thì chẳng ai dám nghĩ là vậy). Bà cũng rất quan tâm đến tôi, lần đầu tiên gặp bà, tôi đã gây sự với bà vì bà đã thản nhiên nói Hokage chỉ là thứ vớ vẩn. Đương nhiên là trong trận chiến đó, tôi thua. Bà không giống kiểu người hay quan tâm đến người khác, nhưng thầy Jiraiya kể lại cho tôi rằng: bà đã sẵn sàng hy sinh bản thân mình để bảo vệ tôi khỏi lưỡi kiếm của Orochimaru. Bà cũng đã khẳng định với Orochimaru rằng tôi sẽ trở thành Hokage một ngày nào đó. Đó là điều mà một người mẹ luôn làm phải không nào?

Tôi đã vui mừng, hạnh phúc vì có ít nhất hai người quan tâm đến tôi và tôi cũng luôn hy vọng đội 7 sẽ trở thành một gia đình mà tôi luôn ao ước nhưng dường như tôi đã nhầm.

Thầy Kakashi, ông thực sự là thầy của tôi sao, hay có lẽ chỉ mình tôi là không phải học trò của ông, chẳng bao giờ ông dạy thuật nghiêm chỉnh cho tôi, ông hình như không hứng thú trong việc dạy tôi. Khi tôi chiến thắng Kiba trong kì thi sơ tuyển, ông cũng không nhớ đến việc chúc mừng tôi. Có lẽ thời gian ấy là để dành cho người học trò mà ông yêu quý nhất.

Tôi đã nhờ ông chỉ dạy nhưng ông chỉ nói rằng khả năng điều khiển chakra của tôi rất tệ và tôi cần luyện tập chakra, nhưng rốt cuộc ông cũng đâu có giúp tôi. Cho dù tôi đã tin tưởng nhưng có ích lợi gì đâu? Tôi thầm nhủ, có lẽ chuyện luyện tập cho Sasuke với thầy được ưu tiên lớn hơn nhiều.
Sakura cũng chẳng khác gì, lúc nào cũng Sasuke thế này Sasuke thế kia. Thậm chí kể cả việc tôi cứu cô ấy khỏi Gaara, cô ấy cũng đinh ninh đó là Sasuke và khi biết cô ấy sự thật, thậm chí một lời cảm ơn, tôi cũng chẳng có.

Chẳng gì cả…

Tôi cũng hiểu tôi sẽ chẳng bao giờ có được tình cảm của cô ấy, rõ ràng nhất là khi tôi đưa Tsunade đến chữa cho Sasuke.

Cô ấy ngồi bên giường cậu ta, dường như chưa từng rời khỏi đó cho dù chỉ là một giây một phút.

Khi Sasuke tỉnh lại, cô ấy ôm cậu ta thật chặt, thật dễ hiểu, đó là người quan trọng nhất thế giới này với cô, điều đó đã làm tôi đau đớn. Lần này, Sasuke đã đánh bại tôi mà không cần một chút sức mạnh nào, thậm chí có lẽ cậu ta cũng không hay biết.

Tôi chưa bao giờ hiểu được Sasuke, cậu ta được hầu như tất cả mọi người trong làng ưa thích nhưng cậu ta lại lựa chọn cách tránh xa tất cả, lựa chọn sự cô độc.

Cậu ta sinh ra đã là một thiên tài, mang trong mình dòng máu của một dòng tộc tiếng tăm, thừa hưởng sức mạnh đáng sợ, và mọi cô gái đều thích cậu ta.

Và thầy Kakashi cũng chỉ luyện tập cho riêng Sasuke, dành mọi sự chú ý cho cậu ta.

Nhưng cậu ta vứt bỏ mọi thứ, để chọn lấy sức mạnh, để báo thù.

Chidori cậu ta sử dụng ngày hôm đó không chỉ tàn phá cơ thể tôi mà còn tàn phá niềm tin tưởng của tôi vào cậu ta, phá huỷ mối quan hệ giữa hai chúng tôi. Vậy mà tôi đã coi cậu ta như một người bạn, một người đối thủ và là một người anh em.

Kẻ đứng trước tôi lúc này là một kẻ sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ để đạt được sức mạnh.

Tôi đã hứa với Sakura sẽ mang Sasuke trở về nhưng tôi đã thất bại, tôi đã cố hết sức vì mong muốn của cô ấy, là nguyện vọng suốt đời của cô ấy vậy nhưng…

Trong suốt bốn ngày nằm viện, tôi mong Sakura đến nhưng cô ấy không tới.

Tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày mà tôi ra viện. Ngày đó đã làm con người tôi thay đổi mãi mãi
__________________
Flashback

Cái nhìn của những người trong làng giờ đây lại càng lạnh lùng hơn bao h hết.

Tôi nghe được vài lời đồn thổi, những lời nói cay độc rằng là lỗi của tôi trong việc Sasuke phản bội làng Konoha.

Tôi giả vờ như không nghe thấy gì và tiếp tục quay về nhà.

Tôi đã rất mừng khi nhìn thấy Sakura.

Cô ấy đang tranh cãi gì đó với Ino, một kunoichi có mái tóc vàng và cũng khá xinh đẹp.
Tôi bước lại và định hỏi thăm hai người đó.
Tuy nhiên khi tôi gọi Sakura, cô thậm chí còn không nhận ra sự có mặt của tôi.

Tôi dừng lại khi cảm thấy cô ấy đang nhìn tôi bằng ánh mắt biểu lộ một cảm xúc không lẫn đi đâu được, sự tức giận khủng khiếp.

Tôi cười gượng, tuy không hiểu là có chuyện gì đang diễn ra nhưng tôi vẫn hy vọng có thể làm cô ấy bớt tức giận.

– Sakura.

– Cậu muốn gì, Naruto.

Tôi cúi mặt xuống, tôi cảm thấy có lỗi khi đã không thực hiện được lời hứa của mình.

– Sakura, tớ xin lỗi vì không thể đem Sasuke trở về.

Những điều cô ấy nói với tôi sau đó là điều mà tôi không bao giờ có thể ngờ đến

-Xin lỗi? Xin lỗi vì cậu đã không giữ được lời hứa đó ư? Không chính tôi mới là người phải xin lỗi, là người phải hối tiếc khi đã tin tưởng một kẻ hạng bét như cậu có thể đem Sasuke trở về.

– Sakura, tớ đã cố gắng hết sức nhưng…

– Cố gắng sao? Nhưng cậu đâu có. Tại sao cậu phải cố sức đưa Sasuke trở về? Cậu biết là tôi thích cậu ấy và tôi cá là cậu nghĩ nếu cậu ấy biến mất, tôi sẽ đồng ý đi chơi với cậu.

– Không phải vậy, Sakura. Tớ thực sự đã cố hết sức để đem Sasuke trở v..

– Đủ rồi, Naruto. Tôi muốn cậu nghe và hiểu rõ điều này: Tôi không thích cậu bây giờ và sau này cũng thế.

Ino nói, hy vọng Sakura sẽ kiềm chế lại:

-Sakura, mình biết cậu rất đau lòng khi Sasuke rời khỏi làng nhưng cậu đã đi quá xa, Naruto ko đáng để bị đối xử như thế.

Sakura nhìn Ino và nói:

– Cậu hãy đi mà quan tâm đến việc của chính cậu ấy.

Ino nhìn Sakura, có vẻ bàng hoàng. Naruto cố gắng để phân trần:

– Sakura, cho dù tớ nói hay làm gì thì Sasuke cũng ko chịu quay lại. Nhưng đừng lo tớ chắc chắn sẽ mang cậu ấy về với cậu.

– Cậu hãy rút lời hứa của cậu lại và giành nó cho người khác. Điều duy nhất tôi muốn cậu làm là đừng bao giờ nói chuyện với tôi nữa. Tôi ước gì người bỏ đi là cậu chứ ko phải Sasuke.

Sakura bỏ đi, Naruto không thể chuyển động, cậu có cảm giác như thể có ai đó nói với cậu ấy người bạn trung thành nhất của cậu đã chết. Cậu cảm thấy đau đớn vô cùng. Người con gái mà cậu sẵn sàng làm bất cứ việc gì cho cô ấy đã làm trái tim cậu tan vỡ.

Ino nhìn theo Sakura, cho đến khi cô đã đi xa đến nỗi ko còn thấy được nữa, rồi quay lại, cô cảm thấy rất tiếc cho những gì vừa xảy ra. Cô nghĩ
” Cậu ấy dường như rất đau đớn vì những lời nói của Sakura”

– Cậu biết đấy, mình nghĩ là Sakura chẳng qua chỉ là đau buồn nhất thời nên nói những lời đó.

-Không cậu không cần phải biện hộ cho cậu ấy đâu, Ino. Tớ đã nghĩ cậu ấy là bạn của tớ nhưng dường như tớ đã nhầm. Xin lỗi, Ino, giờ tớ cần về nhà, gặp lại cậu sau.

End Flashback

Tôi đã cho rằng không còn việc gì có thể tồi tệ hơn nhưng thực tế đã chứng minh rằng, tôi lại nhầm nốt.

Một tuần sau đó tôi bị triệu tập đến trước hội đồng.

Hội đồng buộc tội tôi rằng tôi là người chịu trách nhiệm vì những vết thương mà đồng đội của tôi phải chịu đựng.

Tôi cũng bị buộc tội vì đã không đem được Sasuke trở về

Tôi cố gắng biện hộ nhưng họ bỏ ngoài tai

Tôi cho rằng, trường hợp xấu nhất là họ sẽ ghi vào giấy ninja của tôi và là 6 tháng bị phạt nhưng họ đã làm một điều tôi không thể ngờ.

Tôi đã bị trục xuất ra khỏi Konoha

Ước mơ trở thành Hokage của tôi cũng đã chết vào ngày hôm đó

Thầy Jiraiya đã nói với họ rằng tôi là cũng là người có công trong chiến trận giữa Konoha với làng Cát và làng Âm thanh, bằng cách ngăn chặn Gaara nhưng lại một lần nữa bị họ bỏ ngoài tai. Obaa-chan không có đủ quyền lực chống lại cả hội đồng và cứu tôi khỏi cái định mệnh tàn nhẫn ấy.

Ngày tôi bị buộc phải rời làng, tôi đã đến văn phòng của Obaa-chan. Kể từ cái lúc tôi biết mình không còn hy vọng làm Hokage, tôi thấy việc giữ chiếc vòng kia là vô nghĩa vậy nên tôi trả nó lại nó cho bà trước khi ra đi.

Tôi cũng nhờ bà gửi lại cho thầy Iruka cái chứng nhận ninja ngày nào, chiếc băng quấn đầu một thời tôi khao khát.

Thầy Jiraiya đề nghị sẽ dạy tôi trong ba năm tới nhưng tôi từ chối, tôi cho rằng không cần thiết phải như vậy.

Ông vẫn khăng khăng giữ đề nghị nhưng tôi một mực từ chối và khẳng định tôi sẽ ổn. Cuối cùng, ông đành tôn trọng quyết định của tôi nhưng cũng ép tôi phải cầm theo một vài cuộn sách về nhẫn thuật.

Ông nói với tôi rằng ông cũng sắp rời khỏi Konoha và sẽ vĩnh viễn không bao giờ đặt chân trở lại đây nữa. Ero- sennin còn cho tôi biết nơi ông sẽ ở nếu tôi muốn, bất kỳ lúc nào, học thuật của các ninja cấp S cứ tới.

Hai ngày sau đó, tôi rời khỏi làng.

Tôi có thể thấy rõ cái cách mà dân làng nhìn tôi, sự hài lòng,sự thỏa mãn của họ không thể nào che giấu nổi.

Tốt thôi, tôi sẽ cho họ những gì họ mong muốn, tôi sẽ thực hiện cái điều mà họ đã mong muốn quá lâu: Tôi sẽ biến mất khỏi cuộc sống họ.

Konoha bây giờ đã không còn là nhà của tôi nữa

Đã đến lúc tôi đi tìm chốn trú chân mới và tôi đã thề tôi sẽ trở thành ninja vĩ đại nhất thế giới.

Sáu năm trôi qua kể từ ngày tôi bị trục xuất

Trong suốt quãng thời gian này, tôi đã được trải qua sự huấn luyện từ nhiều ninja và một dòng tộC Samurai.

Lúc mới rời khỏi làng, tôi đến Sóng quốc và gặp lại ông Tazuna và gia đình. Tôi lưu lại đó ba tháng trước khi tôi tiếp tục cuộc hành trình, đến Thuỷ Quốc.

Tôi trở thành một missing-nin dưới sự huấn luyện của Saichi Kaito, là một trong bảy tay kiếm lừng lẫy của Sương mù quốc.

Tôi đi theo ông ta khoảng hai năm và học hết khả năng của mình, tất cả các nhẫn thuật được truyền dạy.

Trong quãng thời gian đó chúng tôi đã cùng nhau làm nhiều nhiệm vụ và trở nên thân thiết không khác gì anh em

Sau hai năm ấy, tôi nghĩ đã đến lúc đi trên con đường của riêng mình
Tôi vẫn còn những câu hỏi về sức mạnh và quyết định phải tiếp tục con đường của mình.
Sau khi rời khỏi Kaito, tôi đến Sea Country và gặp được một dòng tộc dòng Samurai, được biết đến dưới danh xưng là gia tộc Minashu

Tôi nghĩ mình đã học tất cả những gì cần thiết về Kenjutsu nhưng tôi có vẻ đã lầm lẫm trong chuyện này.

Gia tộc Samurai đó đã thu nhận tôi và tôi được huấn luyện dưới “Heavenly Sword”

Một năm kể từ khi tôi học cách điều khiển kiếm, tôi đã tạo được một phong cách riêng của mình.

Sau khi tôi hoàn thành quá trình tập luyện, có lẽ là tôi hơi tự mãn nhưng tôi tin chắc là mình hẳn phải nằm trong “top ten” của ninja mạnh nhất thế giới.

Năm tiếp theo tôi luyện tập cùng Jiraiya, nhằm hoàn thiện về Taijutsu và ninjutsu và bắt đầu làm nhiệm vụ sau một năm luyện tập cùng với các thành viên trong tộc Minashu.

Tôi cũng đã học cách điều khiển và nắm vững một vài thuật genjutsu từ trong những cuộn sách ( tất nhiên cũng có sự chỉ dạy của thầy Jiraiya)

Trải qua những năm tháng khổ luyện, kỹ thuật của tôi ngày một nâng cao. Tôi đã không còn là tên hạng bét hay một gã ngốc nghếch to mồm ngày xưa.

Trong thế giới ninja, tôi được biết đến dưới cái tên ” Golden Fox” . Tôi cho rằng biệt danh này là bởi mái tóc vàng và những vết tích trên gương mặt tôi.

Cùng thời gian này, Konoha đã hạ được làng Âm Thanh và cuối cùng đã giết được Orochimaru. Akatsuki cũng phải chịu thất bại trước làng Konoha không lâu sau đó.

Có thể nói tôi đã góp một phần không nhỏ đến kết quả ấy

Tôi dù sao cũng đã giết ba thành viên Akatsuki, điều đó làm chúng suy yếu. Điều ấy đã đưa đến cơ hội cho làng Konoha và Suna.

Sasuke đã báo được thù, giết được anh trai của mình.

Tôi nghe nói rằng dân làng chấp nhận sự quay lại của cậu ta sau sự phản bội ấy.Theo thông tin mà tôi nhận được, cậu ta cũng phải trải qua một năm thử thách. Hiện giờ Sasuke đang là một Jounin và cũng là đội trưởng đội ANBU.

Hai năm sau sự thất bại của Làng Âm Thanh và Akatsuki, làng Mây tuyên chiến với làng Lá không rõ nguyên cớ.

Điều đó chẳng làm tôi vướng bận. Tôi hiện sống ở Sun Country cùng với vợ chưa cưới của tôi và mẹ cô ấy.

Năm 17 tuổi, tôi gặp Yumi. Tôi còn nhớ ngày hôm ấy khi lần đầu tiên chúng tôi gặp gỡ. Tôi đã cứu nàng thoát khỏi một lũ côn đồ. Khi tôi nhìn cô ấy, tôi đã bị mê hoặc bởi mái tóc dài màu nâu, cặp mắt xanh và sự hấp dẫn tiềm ẩn của con người ấy. Ngay sau đó, nàng nài nỉ mời tôi ăn tối cùng mẹ mình để cảm ơn, và tôi đồng ý.

Khi gặp mẹ nàng, Mai, tôi nhận ra nàng đã thừa hưởng những vẻ đẹp từ mẹ mình. Bà cũng đã chấp nhận tôi một cách niềm nở, thân tình. Từ lúc đó tôi và Yumi sống hạnh phúc bên nhau.

Mọi chuyện trở nên yên ổn và hạnh phúc, nhưng tôi biết sự yên ổn ấy sẽ không kéo dài, không bao giờ như vậy đối với tôi.

Một ngày nọ, tôi lại nhận ra sự có mặt của những người đó, bên ngoài căn nhà nhỏ xinh đẹp nơi tôi đã sống yên bình với Yumi và mẹ cô ấy.

Sự hiện diện của họ sẽ chấm dứt quãng thời gian êm đềm của tôi. Tôi không thể nhầm, tôi chắc chắn năm người đó đều là ninja và cũng biết họ là những người mà tôi quen biết trước đây.

Tôi không cảnh báo Yumi vì lo cô ấy sẽ sợ hãi

Năm giây sau…

Năm Shuriken bay về phía tôi và Yumi.

Kawarimi no Jutsu

Trong chớp mắt, tôi ở ngay đằng sau một ninja. Kề sát chiếc kunai vào cổ họng hắn và rồi đột nhiên tôi nhận ra mình không thể cử động được nữa.

Đó là thuật Kage Mane

Chỉ có duy nhất một người tôi biết có thể sử dụng loại thuật này.
(End Naruto’s POV)

[LNHĐCS] Đệ nhị chương

Đại Đường Song long Đồng nghiệp văn

“Lầm nhập hoa đào chỗ sâu”

Nguyên tác: Nhiên Tâm

Edit: Cuachuadtp

***

2.1

Khi Tâm Nhiên bị mang lên nóc nhà, đã bị không ít kinh sợ, thầm nghĩ trong lòng: đây chính là khinh công trong truyền thuyết sao? Nếu không phải Hướng Vũ Điền cười nói, Tâm Nhiên kinh sợ còn chưa có phục hồi tinh thần lại, bản thân lại vừa mới nghe được bọn họ nói chuyện, cha cùng Hướng thúc thúc đối thoại từng có nhắc tới Từ Hàng Tĩnh Trai, nàng trước kia đã từng xem qua một quyển sách có nói đến tên môn phái này, quyển sách này nàng cũng không có xem hết, chỉ có thể tưởng tượng được bối cảnh thời gian mà quyển sách nói đến chính là chuyện phát sinh cuối thời Tùy đầu thời Đường, Tâm Nhiên lại chỉ nhớ rõ một phần sự tình, hơn nữa thời gian phát sinh chuyện xưa kia cũng phải sau vài thập niên nữa .

Hướng Vũ Điền gặp Tâm Nhiên yên lặng không nói, cũng không biết suy nghĩ đến cái gì, ánh mắt lại không giống những oa nhi bình thường nên có, lại giống như là người lớn! Trong lúc nhất thời lại cảm thấy bản thân chính là bị  hoa mắt, nha đầu kia mới một tuổi, sao liền như vậy không giống với người thường?

 Mạc Nhiễm Trần ôm lấy Tâm Nhiên, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hướng Vũ Điền, lại nhìn đến nữ nhi của mình, khó hiểu vì sao Hướng đại ca lại nhìn chằm chằm Tâm Nhiên như vậy? Vì thế ánh mắt liền có ý bảo nói: đại ca, Tâm Nhiên có vấn đề gì sao?

Hướng Vũ Điền lắc đầu cười, lại nhìn đến Tâm Nhiên, chỉ thấy Tâm Nhiên lúc này hai mắt híp lại, bộ dáng đứa nhỏ mau đi vào giấc ngủ, chỉ có thể nói bản thân vừa rồi là đa tâm, một tuổi đứa nhỏ có thể có cái gì phiền não? Lại nghĩ đến lời nói của Mạc huynh đệ, Tâm Nhiên đứa nhỏ này rất hiểu biết, yên tĩnh bất đồng so với những đứa trẻ khác, hơn nữa học cái gì cũng rất nhanh, như vậy lại không khó giải thích, Mạc huynh đệ mỗi ngày vì đệ muội vận công chữa thương, đứa nhỏ này nhất định là vì nương của nàng mà lo lắng!

Tâm Nhiên cảm thấy mệt mỏi, chậm rãi nhắm mắt lại, ghé vào trên người Mạc Nhiễm Trần mà thiếp đi. Không biết ý nghĩ của chính mình có bị nhìn ra không, trải qua một năm ở chung, mỗi ngày nhìn thấy cha vì nương chữa thương, nương sắc mặt tái nhợt, cha vẻ mặt lo lắng , nàng cái gì cũng không thể làm, tuy đối với kiếp trước mọi người hoài niệm nhưng là bọn họ đều chính là trợ giúp bản thân, chính mình cũng là những người đáng thương, đều không thể cho nàng chân chính mong muốn tình thân.

Mà Mạc Nhiễm Trần cùng Tần Nhiên Nhi lại bất đồng, bản thân cũng biết mình chính là người chiếm thân thể nữ nhi của bọn họ, bọn họ lại đối với bản thân trân trọng, làm cho nàng lần đầu tiên cảm nhận được tình thân. Nương thân mình không biết còn có thể sống được bao lâu, cha cũng cách mấy ngày sẽ đi ra ngoài tìm kiếm dược liệu. Có khi lại khiến cho Tâm Nhiên tò mò, cha những là chỉ rời đi vài cái canh giờ, lại có thể lấy được những dược liệu trân quý chỉ có trong hoàng cung, việc này nàng sở dĩ biết, là có một đêm, mơ hồ tỉnh lại, nghe nương nói đến, mặt sau còn có nói nhưng nàng lại không có nghe.

***

Bốn năm sau

Đêm mùa thu mát mẻ, Mạc Nhiễm Trần để Tâm Nhiên ngoan ngoãn ở lại trong tự chờ cha mẹ trở về, lúc này Tâm Nhiên đã năm tuổi, gật đầu mắt nhìn mẫu thân nằm trong lòng phụ thân, Mạc Nhiễm Trần sau đó liền mang Tần Nhiên Nhi đang bị hôn mê rời đi. Tâm Nhiên nhìn thân ảnh bọn họ rời đi, nương trước kia đều chỉ là ho khan, mấy ngày gần đây lại còn thổ huyết hôn mê.

Đêm càng ngày càng khuya, Tâm Nhiên cũng không thể nào đi vào giấc ngủ được, lo lắng cho thân thể của nương, một lần đại hỏa liền mang nàng đến đây, đáng lẽ bản thân nên sợ hãi nghĩ cách như thế nào để trở về, nhưng là tại đây, nàng lại có được tình thân! Ôn nhu nương, nghiêm khắc cha, nương có thể thổi ra tiêu khúc thật êm tai, mỗi ngày đều ngồi dạy Tâm Nhiên thổi nửa canh giờ, sau liền mơ màng ngủ. Tuy rằng cha yêu thương bản thân, nhưng cha đối với nàng học tập tri thức đều thật nghiêm khắc, hi vọng nàng có thể có được học thức uyên bác, giỏi võ công.

Nghĩ đến võ công, Tâm Nhiên đem thất phúc đồ mà cha lưu lại cho bản thân xuất ra, nàng không nghĩ tới cha thế nhưng lại có được Trường Sinh Quyết, chính là Trường Sinh Quyết – một trong tứ đại kì thư, được viết bằng giáp cốt văn, Tâm Nhiên một điểm cũng xem không rõ, nhìn chằm chằm vào đồ hình giống như đang xem một trang giấy trắng, nếu như không có Mạc Nhiễm Trần ở bên cạnh chỉ điểm, Tâm Nhiên có lẽ nhìn đến già cũng vẫn không hiểu, lần lượt xem từng trang vẽ, Tâm Nhiên liền có chút mơ màng ngủ. Trong lúc ngủ mơ, trong đầu Tâm Nhiên không ngừng hiện lên bảy bức đồ hình, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh bức đồ hình đầu tiên, cảm giác thân thể có một cỗ năng lượng chậm rãi tụ tập, cuối cùng khí tụ về đan điền.

Sau khi tỉnh lại, sắc trời dần dần sáng, Tâm Nhiên cảm giác bản thân có điều gì đó bất đồng, nhưng lại không biết nguyên nhân vì sao, đối với bức đồ thứ nhất nhìn thật lâu, dường như có điểm minh bạch, lại cũng có cảm giác rất mơ hồ, liền đem trường sinh quyết thu hồi. Chậm rãi đẩy cửa bước ra, gặp một hòa thượng đang ở sân yên lặng quét rác, Tâm Nhiên liền đi ngang qua.

Vị đại sư này tay cầm một cái chổi, đang khom lưng xuống quét rác, xem bộ dáng chừng 13, 14 tuổi, cả người có chút hữu khí vô lực, bộ dáng suy sụp. Tâm Nhiên tò mò, trước tiên là nói ở nơi này chỉ có Vô Lậu Tự đại sư đã tới, rất ít gặp các vị hòa thượng khác xuất hiện, hắn làm sao có thể chạy đến đây làm người quét rác, hơn nữa lại còn rầu rĩ không vui, làm như đối với nơi này không có cảm tình vậy.

“Nếu không thích nơi này, đại sư việc gì phải đến đây?” Tâm Nhiên nhịn không được hỏi.

“Tiểu thí chủ chính là khách nhân ở nhờ theo lời đại sư nói đi! Hòa thượng đều không phải là không vui với nơi này, tất có nguyên do khác.” Hòa thượng nghe nói, nhìn phía Tâm Nhiên, vẻ mặt hiểu rõ nói.

Hòa thượng trả lời lại tiếp tục công việc, Tâm Nhiên không có nói gì, chậm rãi đi đến cách đó không xa là một cây cổ duy nhất đã nhiều năm tuổi, nơi này có làm một cái đu dây, là Mạc Nhiễm Trần đặc biệt vì sinh nhật của nàng mà làm tặng. Tâm Nhiên ngồi lên đu dây chậm rãi đung đưa, lại nhìn đến động tác của hòa thượng nghĩ đến nơi này ngoài trừ mùa thu chỉ có lá rụng mà lá cây cùng đã mau bị vị đại sư này quét tước đến chỉ còn một hai lá, vì sao hắn vẫn là không vui?

Làm xong hết thảy sạch sẽ, đại sư chuẩn bị rời đi, Tâm Nhiên lại gọi hắn lại hứa là nếu hắn có quay lại cũng đừng tỏ vẻ suy sụp nữa chính là nơi này hôm nay chỉ còn lại một mình nàng, có thể hay không cùng nàng nói nhiều một chút!

Vân Ân ngừng lại, xoay người đối diện với Tâm Nhiên, tay phải dựng cây chổi đứng thẳng cùng với tay trái, cúi đầu nói: “Tiểu thí chủ có chuyện gì?”

“Hôm nay đại sư như thế nào lại tiến đến? Trần Duyên đại sư đâu?” Tâm Nhiên thản nhiên cười nói.

Vân Ân lắc đầu nói cho Tâm Nhiên, Trần Duyên đại sư năm ngày trước đã viên tịch, phương trượng phái hắn đến nơi này quét tước, hai người một hỏi một đáp, Vân Ân đem lí do bản thân không vui nói ra, nguyên lai Vân Ân từ nhỏ ở Vô Lậu Tự lớn lên, mỗi ngày liền sớm quét dọn, phương trượng liền phái hắn đi quét dọn tại trong tự cùng đã hơn ba mươi lăm năm. Hôm qua phương trượng kêu hắn lên, Vân Ân vốn tưởng rằng phương trượng sẽ làm hắn không phải đến tự đường quét dọn nữa không ngờ lại phái hắn đến đây.

Tâm Nhiên cười cười, thở dài: “Vân Ân đại sư, ngươi quét ba mươi lăm năm, có thể có lĩnh ngộ ra phật chỉ hay không?”

Vân Ân nói: “Ba mươi lăm năm đều giống nhau, chính là không từng hiểu rõ, hổ thẹn!”

“Đại sư tuy là làm việc tầm thường nhất, nhưng cũng là Phật Tổ dạy. Phật viết: “nhất hoa một đời giới, nhất diệp như nhau đến”. Vạn vật đều có sinh mệnh, như lá rụng kia, chúng nó cũng đều có sinh mệnh, lá rụng biến thành tro bụi, nhưng cùng không thể xóa đi giá trị tồn tại của nó.” Nói đến này, Tâm Nhiên lặng thầm nghĩ, cha đã mang theo nương đi đâu? Nương thân thể có thể có chữa khỏi? Sinh mệnh con người cũng là quá yếu ớt.

Vân Ân không nghĩ tới một tiểu cô nương năm tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy, nghĩ là tiểu cô nương hỏi Trần Duyên đại sư, nhưng nếu đạo lý này thật là lời của Trần Duyên đại sư nói, nghĩ đến Trần Duyên đại sư mặc dù có chút thay đổi, lại so với hắn ở lâu trong chùa hơn nhưng lại có thể lĩnh ngộ điều mà hắn cũng không biết, thật sự là uổng phí đọc Kinh Phật. Phương trượng phái hắn đến nơi trước kia, từng hỏi hắn có lĩnh ngộ được phật ý, nguyên lai dụng ý của phương trượng chính là ý này, cúi đầu nói: “Đa tạ chỉ điểm.” Gặp Tâm Nhiên cúi đầu không biết nghĩ cái gì, xoay người li khai.

Đột nhiên từ phía sau truyền đến: “Người nhà Phật thường nói Phật xuất phát từ tâm. Chỉ cần có thiện tâm, làm chuyện gì cũng đều có duyên với Phật. Đáng sợ là Phật sinh từ tâm, tâm cũng là Phật”.

Vân Ân không quay trở lại, cười cười, khẽ gật đầu, rời đi.

Nơi này chỉ còn lại có Tâm Nhiên, cùng với Vân Ân đại sư nói chuyện nhưng chưa bỏ xuống giây phút nào tĩnh tâm chờ đợi, lại càng đối với sự an nguy của nương càng thêm lo lắng! Tâm Nhiên chuẩn bị trở lại phòng xem sách, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân người.

“Cha.” Tâm Nhiên kích động xoay người kêu lên.

Đập vào mắt lại không phải là cha mẹ, mà lại là một cái nữ tử mĩ lệ, mặc lam y,  trên đầu chỉ cài một chiếc châm gỗ tinh xảo, ánh mắt mờ ảo hư vô, như một vị tiên tử lầm lạc chốn phàm trần. Chỉ là khi nhìn thấy Tâm Nhiên, đôi mày hơi nhíu lại, ánh mắt dừng tại Tâm Nhiên thật lâu, rồi chuyển đến phòng ở trước mắt, lạnh nhạt nói: “Thật không nghĩ tới, các ngươi nhưng lại chốn tránh tại chỗ này! Tần Nhiên nhi nhưng lại không có chết, ngay cả nữ nhi cũng đã sinh ra.”

Tâm Nhiên không nghĩ tới nữ tử trước mặt sẽ nói ra những lời như vậy, lời vừa nói ra liền làm cho hảo cảm trong nháy mắt biến mất. Thầm nghĩ: “Nữ nhân này tuy đẹp, nhưng không mĩ bằng nương, nương tuy thân mình không khoẻ, sắc mặt tái nhợt lại yếu ớt, nhưng lại không thể giấu được vẻ mĩ lệ đi được”.

“Cha mẹ ngươi đâu?” Nữ tử tầm mắt lại chuyển sang Tâm Nhiên, hỏi.

Tâm Nhiên không cần nghĩ nhiều cũng biết nàng nhất định là cừu gia của cha mẹ lúc xưa: “Ngươi là người phương nào?”

Nữ tử ánh mắt lạnh lùng nói: “Nói! Cha ngươi đi đâu ?”

Tâm Nhiên thế nào có khả năng nói cho nàng cha mẹ đi đâu, huống chi cha cũng chưa cùng nàng nói qua, chỉ cần nàng ngoan ngoãn ở tại nơi này. Không thèm để ý tới người này bèn xoay người trở về phòng.

“Thật giống tính tình mẹ ngươi” Nữ tử chặn đường Tâm Nhiên, hừ nhẹ.

Nữ nhân lập tức điểm trúng huyệt của Tâm Nhiên mang nàng li khai. Không để ý tới tiếng kêu bỏ ra của Tâm Nhiên,nữ tử lập tức phi thân ra khỏi Vô Lậu Tự, phía sau truyền đến một thanh âm:

“Trương Thấm Dao, mau đem Tâm Nhi buông ra.”

[Tản mạn] Cảm xúc khi comeback!?

Hì hì, mọi người đừng ngạc nhiên vì ta chạy đi đâu mất tiêu vài tháng nhé^^

Thành thật xin lỗi vì mạng nhà ta có vấn đề nên có thể mọi người thấy ta onl FB ầm ầm nhưng lại không thèm vào nhà nhé=(((((((

Thứ nhất, ta onl FB bằng tab nên lúc nào cũng trong tình trạng kết nối mặc dù chính chủ có khi một tuần còn chả thèm check FB.

Thứ hai, dạo này ta phải đi thực tập nên chả có thời gian edit cũng như viết truyện. Một phần do không có thời gian nhưng cũng phần là do ta không có ý tưởng cũng như động lực để viết.

Thứ ba, có lẽ do ta cảm thấy hết hứng thú nên phải tìm một thứ gì đó để thay thế vào :)) Cơ mà, các nàng yên tâm, ta vẫn mãi không từ bỏ được truyện cũng như những công việc mà nhiều người cho là vô bổ cũng như ủng hộ TQ nhé ( Đây là vấn đề hết sức tế nhị và riêng tư nên… Chúng mình giữ kín nhé :)))

Xin lỗi cơ mà nếu không có ngôn tình hay ĐM thì ta sẽ không bao giờ tìm được ngôi nhà nào thích hợp như Mãn Nguyệt Thâu Tâm hay những người bạn như Zổ, Pracell, những cô em đáng hét như Su…

Cảm ơn cả nhà đã ủng hộ… I love u so much <3

[MNTTHL] Phiên ngoại: Tiểu kịch trường ” Chuyện ngày thường ở Mãn Nguyệt lâu” Phần I

Mãn nguyệt thâu tâm hệ liệt.

 

Hồng trần tam thế độ lương duyên.

 

Tiểu kịch trường:

 

 Chuyện ngày thường tại Mãn Nguyệt lâu.

Phần I.

 

Chế tác: Cuachuadtp.

 

Diễn viên: Nhị thư ký, Tú bà, Tiểu thiên sứ, Lệ Phong tỷ, Su… cùng các bạn nhỏ đáng… thương!

 

Note: Kịch bản này không được xuất bản rộng rãi mà chỉ phát hành nội bộ do bộ phận các diễn viên chưa đủ trình độ diễn xuất cũng như có nhiều câu nói quá… bá đạo!!!

Phần I của tiểu kịch trường này xin gửi tặng nàng zổ với lời nhắn: Chỉ còn 1 chương với 1 PN của Sói ngây thơ thôi nhé ^^ Chúc nàng vui vẻ, ta lượn đi thi đây ~~~

 

Phân cảnh 1: Như thế nào được gọi là “ chủ động”?

 

Trong một lần đang lên lớp “ Nghệ thuật chào hàng” với toàn bộ nhân viên của Mãn Nguyệt lâu và Phiêu Hương viên, một bạn nhỏ hiếu học giơ tay hỏi:

 

Bạn nhỏ: “ Lâu chủ, như thế nào là “ chủ động”?”

 

Lâu chủ: *cười tươi như hoa* Chà, chủ động sao? Chính là ngươi tước đoạt quyền của kẻ mạnh hơn mình, giành thế mạnh đó…

 

Trân nhi:*gãi đầu, tự nhủ: cái này còn không phải là “tự tung tự tác” mà tiểu thư hay nói sao?*

 

Bạn nhỏ tiếp tục lên tiếng: “ Vậy làm thế nào để có thể chủ động?”

 

Lâu chủ: “ Chuyện này thực ra rất dễ, ngươi chỉ cần khiến cho kẻ mà ngươi muốn cướp đoạt lâm vào cảnh không thể làm gì mà chỉ tùy theo ý muốn của ngươi, đó chính là chủ động”

 

Toàn trường im phăng phắc…

 

Bạn nhỏ tiếp tục: “… Tiểu thư, ta … ta vẫn là không hiểu…”

 

Lâu chủ: * thở dài trong lòng tự nhủ: haizz, vẫn là tư chất hơi kém một chút, nói tiếp* “ Chính là khi ngươi bị đè trên giường chính là bị động, ngươi dụ dỗ, mê hoặc hắn làm những chuyện theo ý mình thì đó chính là chủ động. Các ngươi đã hiểu chưa, cái thâm thúy nhất của nghệ thuật này chính là “chủ động” đấy và cảnh giới cao nhất của nó là…”

 

Minh Châu chạy xồng xộc lên lôi cổ phu quân về, miệng quát lớn: “ Tên ngốc này, sao chàng dám vứt tã của con sau hậu viện hả???” …

 

 

Lâu chủ: *vẫn cười tươi như hoa* đó chính là vạn kiếp bất phục đấy!!!

 

 

Toàn trường tự nhủ: Lâu chủ quả nhiên… rất thủ đoạn!!!

 

Phân cảnh 2: Nghệ thuật “ Phòng the”.

 

Trong một lần giảng giải về nghệ thuật đón khách, nhị thư kí gặp phải một câu hỏi hóc búa như sau:

 

Tiểu quan* ngại ngùng hỏi* “ Nhị thư kí… như thế nào là nghệ … nghệ thuật phòng… phòng the?”

 

Nhị thư kí* mặt không đổi sắc, liếc kẻ đang ham thú vui thú cưng với đại thư kí, nhẹ nhàng nói* “ Chuyện này nên để tú bà nói thì sẽ đúng hơn”

 

Cua tú bà* tiếp tục công cuộc cọ tới cọ lui* Ta hôm nay không có tiết, vẫn là nàng giải thích thì đúng hơn nga???”

 

Viu…

 

Viu…

 

Viu…

 

Cua tú bà: “ Lệ tỷ, trời đang nóng sao tự dưng lạnh thế? Kiểu này nằm trong chăn hoạt động với tiểu Tuyết là sướng nhất nhỉ!!!”

 

Đại thư kí:… “ hừm”…

 

Nhị thư kí* mặt không đổi sắc* “ Đó chính là nghệ thuật phòng the. Bây giờ chúng ta chuyển sang chuyên đề “ hoa cúc và phương pháp bảo vệ”…”

 

 

 

 

Cua tú bà* thừ người ra, tự nhủ: Không phải đánh tá lả trong chăn rất thoải mái sao???

 

 

Phân cảnh 3: “ Các biện pháp phòng tránh fan cuồng”

 

Trong tình cảnh mấy hoa khôi của Mãn Nguyệt lâu và Phiêu Hương viện đang bị kích động do lượng fan hâm mộ quá khích tấn công, một cuộc họp khẩn giữa các vị tiểu thư được diễn ra:

 

Cua tú bà* vẻ mặt hứng thú* “ Không phải chứ? Ở đây mà cũng có fan cuồng sao?”

 

Su* miệng ngồm ngoàm bánh bao* “ Ư….m….….ô….ng…o…a…n…â…m…”

 

Đại thư kí* tảng băng vạn năm*… “…”…

 

Minh Châu* cắm cúi viết bài* “ Đừng hỏi con, con đang còn mấy chương chưa viết xong”

 

Nhị thư kí* mặt tươi tỉnh gẩy gẩy bàn tính, miệng lẩm bẩm tính toán*…

 

Pracell* cười tủm tỉm với Nguyệt Vô Dạ*…

 

Tiểu Miêu* mắt tròn xoe* “ Các nàng đang nói gì vậy?”

 

Cua tú bà* hơi mất hứng* “ Nè Zổ, nàng tính sao với mấy cái tên kia đi chứ? Thật ra thì cũng không sao nhưng để lâu có chút phiền hà…”

 

 

Cua tú bà*cười như hoa* “ Hay chúng ta tổ chức cái gì đấy cho bọn họ nhỉ? À, một cuộc thi viết về thần tượng giống ở hiện đại nhỉ?”

 

 

Cua tú bà tiếp tục độc thoại: “ Ta xem, hay chúng ta huy động ám vệ làm một lần sạch sẽ đi nhỉ???”

 

 

 

Tiểu Miêu: “ Tú bà, như vậy không phải mất khách sao?”

 

Nhị thư kí* mắt không chớp nhìn đống sách vở chất cao như núi nói* “ Không sao, nàng ta tự bù được”

 

Đại thư kí: “…”

 

Cua tú bà: “ Chậc, chúng ta đang làm gì đây?”

 

 

Tất cả ánh mắt nhìn chằm chằm… không chớp…

 

 

Cua tú bà * mắt trợn tròn nhìn đám người trong sảnh* “ Thôi, Su em đi rải mấy cái thất tình lục dục đan cộng với mấy loại linh tinh  ra ngoài khu ở của bọn họ, kẻ nào xông vào thì chết, ta đi chơi đây…”

 

 

Mấy ngày sau,

 

Nhị thư kí* mặt không đổi sắc, chặn đường Cua tú bà* “ Tú bà, nàng chưa giao bài?”

 

Cua tú bà* mặt tỉnh bơ* “ Zổ à, cho ta khất nhé!”

 

 

Viu… viu… viu…

 

Cua tú bà* cười hì hì* “ Nàng chém mấy cái phiên ngoại vào là okie liền, ta có hẹn với…”

 

“ Mau… mau, Tuyết thiếu gia, Phong thiếu gia, Hàn thiếu gia, Bạch vương gia, Hoa thiếu gia bị trúng độc của Tử Dương tiểu thư rồi… mau gọi các tiểu thư về ngay…”

 

 

 

 

Kẻ cần dính thì không dính… kẻ không bao giờ dính thì lại dính vì … tìm rượu!!!

 

[MNTTHL] Chương 9: Đào Sơn Lĩnh, là nghiệt hay là duyên…

Mãn nguyệt thâu tâm hệ liệt.

 

Hồng trần tam thế độ lương duyên.

 

Quyển 1: Tái sinh kiếp, tạo nghiệt duyên.

 

Chương 9: Đào Sơn Lĩnh… là nghiệt hay là duyên???

 

Nguyên tác: Cuachuadtp

 

Chương này là ta hứa tặng cho nàng Zổ, cơ mà bận quá h mới viết được, tóm lại là vẫn còn 2 PN viết tặng nàng ấy a ~~~ Thôi thì nàng chờ đi nha ~~~

9.1

Đào Sơn Lĩnh, đúng như tên gọi của nó, nơi đây đã được bao phủ bởi hàng vạn gốc đào trải dài đến vô tận. Cuối tháng bảy, thời tiết nóng đến bức người nhưng lại không có chút ảnh hưởng đến vẻ mĩ lệ của rừng đào mà lại khiến cho người ta không nhịn được mà cảm nhận vẻ thanh thoát, tươi mát của nó. Một trận gió thổi qua, hàng vạn cánh đào hoa rơi lất phất như một cơn mưa màu hồng, ưu mĩ đến cực điểm. Khẽ ngửa mặt lên trời, một mùi hương thật dịu nhẹ khẽ len lỏi vào trong mũi như một người thiếu nữ đang nhẹ nhàng ve vuốt, ta không khỏi thở ra một tiếng, quả nhiên là không khí trong sạch thật thích ~~~

 

Phân phó cho mọi người chuẩn bị đồ ăn, ta khẽ rảo bước đi dạo. Có thể sống ở hiện đại không được tiếp xúc với những thứ quá thuần khiết như vậy nên khi đến nơi này ta có một cảm nhận thật khác về cuộc sống, một khía cạnh thật đặc biệt, một thứ trong tâm hồn như được mở ra. Vầng thái dương như len lỏi qua từng tán hoa, phản chiếu lên một màu sắc rất đẹp, nó như là một thứ không thuộc về thế gian nhưng không có nơi nào có được vẻ đẹp tuyệt mĩ như ở nơi này. Bỗng nhiên nhớ rằng mình chỉ là một kẻ cắp thể xác của người khác, còn nơi thuộc về mình vĩnh viễn không thể quay lại được. Có những lúc tưởng chừng như đó chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng thật đến không tưởng được rồi bất chợt thức giấc trong đêm mới nhận ra tất cả đều là thật.

 

Đưa tay nhẹ vờn mấy cánh hoa bay trong gió, trong tâm trí những hình ảnh có quen thuộc lại có lạ lẫm không ngừng lướt qua. Những kỉ niệm vui, buồn của những người bạn thân thiết hiện ra rồi lại thay vào đó là niềm vui mừng của cả gia đình khi đón chào một thành viên mới… Tất cả kí ức của hai mươi mấy năm không ngừng xoay chuyển, có mờ nhạt nhưng vĩnh viễn không thể nào mất đi. Những con người xuất hiện trong những chặng đường dài, có người để vụt quên cũng lại có những người vĩnh viễn không muốn nhớ lại… Tự dưng trong tim có một cái gì đó như bóp chặt lại… đau… sao lại có cảm giác đau đến thắt ruột gan như vậy…

 

Không biết từ lúc nào, đôi mặt lại nhòe đi vì nước mắt… Từng giọt lại từng giọt nhẹ nhàng lăn xuống…

 

Nếu như nói đau lòng … đúng, ta cảm thấy rất đau lòng…

 

Luyến tiếc… Là con người ai lại không luyến tiếc những điều đã qua…

 

Hạnh phúc… là khi biết rằng những người đó vẫn nhớ đến mình và mình vẫn nhớ đến họ…

 

Hụt hẫng … cái cảm giác thân thuộc trong cả chặng đường dài bỗng nhiên không còn nữa, người ta sẽ cảm thấy vô cùng trống rỗng…

 

Nhung nhớ… khi biết rằng bản thân ở một nơi hoàn toàn xa lạ, người ta sẽ như một chú gà con đi tìm mẹ của nó, đi tìm mái ấm thân quen của nó…

 

 

Trong một không gian thoáng đãng như vậy, tại sao ta lại cảm giác khó thở quá… đau đớn quá… cô đơn quá… Tự dưng muốn cần một thứ gì đó ấm áp, một vòng tay để sưởi ấm lại con người mình… Mắt không nhìn thấy được gì bởi nó bị đắm chìm trong nước… Mũi không thở cũng không cảm nhận được thứ mùi vị xung quanh bởi nó bị nỗi ưu thương vây lấp… Trái tim như muốn vỡ tung ra vì nó bị quá nhiều nỗi đau đớn đè lên… Chân tay vô lực cùng không cảm thấy gì vì nó bị nỗi hụt hẫng hành hạ…

 

Tại sao… tại sao… rốt cuộc là tại sao ta lại đến nơi này…. Tất cả niềm vui chiến thắng cũng không thể lấp đầy khoảng trống tịch mịch này…

 

Hạnh phúc của một gia đình mới cũng không thể làm cho cảm giác trống rỗng trong tâm hồn vơi đi chút nào sao…

 

Rốt cuộc… phải chăng ta sẽ như thế này mà ngã xuống…

 

 

 

 

 

… “ Công tử, người ở đâu?”

 

… “ Công tử…….”

 

Bên tai vang lên những âm thanh, lúc được lúc không…

 

Là ai… ai đang gọi vậy…

 

Có phải là đang gọi ta không…

 

Không… không phải…. không phải là gọi ta…

 

 

… “ Vũ đệ… ngươi ở đâu?…”

 

 

 

… Mộ Dung Như Vũ….

 

 

 

… Mộ Dung Tử Như…

 

… Từ sâu trong lòng như có một thứ gì đó đập mạnh vào đầu… Mộ Dung Tử Như…

 

…Mộ Dung Tử Như…

 

Đúng rồi, ta chính là Mộ Dung Tử Như… hàng loạt hình ảnh bỗng nhiên tràn đầy trong đầu… Những âm thanh, hình ảnh đó… một thứ cảm giác ấm áp trong lòng từ từ nhen nhúm dần… nó bắt đầu tỏa ra từng tia ấm dần làm tan chảy sự vô hồn, u tối của trái tim… Một thứ gì đó sáng lên rồi dần dần hiện rõ…

 

Mắt bắt đầu cảm nhận được mọi thứ xung quanh, khứu giác cảm thụ được mùi hương nhàn nhạt mà thanh thoát của hoa và gió, tai bắt đầu cảm thấy thật nhiều âm thanh của cuộc sống, tay chân bắt đầu có cảm giác… Cả người như bừng tỉnh sau cơn mê man…

 

“ Công tử… công tử… sao người lại nằm ra đây thế này? Người đâu, công tử ở đây…”

 

“ Công tử… người tỉnh… tỉnh lại đi …” Tiểu Chi hốt hoảng khẽ dựng ta dậy, đôi mắt trong veo của con bé hơi hồng hồng lên.

 

Những người khác nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Chi cũng lục tục kéo đến. Nhìn những gương mắt lo lắng, vầng trán đẫm mồ hôi, ta cảm thấy dường như mình vẫn không thể chết được… Ta từng đọc qua một câu nói của một người nổi tiếng “ Sau mỗi lần ngã xuống lại là một lần thành công”…

 

Có lẽ ông trời không bạc đãi người… chỉ là giúp họ lựa chọn… có thể ta đã được lựa chọn một lần nữa… Không phải đây chính là thứ mà ta luôn ao ước sao… Được đến một nơi mới, được khám phá những điều mới nhưng cái giá của nó chính là phải làm lại từ đầu… Đúng, ta sẽ không gục ngã… Bởi vì nếu ta gục ngã, sẽ có rất nhiều người thương tâm…

 

“ Công tử, người không sao chứ? Người… người đừng làm chúng em lo lắng …” Hai con bé ngốc tiểu Trân và tiểu Ly mặt mũi méo xệch, đôi mắt đỏ hồng lên sắp tuôn ra trân châu…

 

“ Đừng khóc, ta chỉ là có chút hoài niệm nên mới thế thôi. Không phải ta cũng chỉ mới đi có một lúc thôi sao?” Cười cười vỗ đầu hai nha đầu ngốc lại hay khóc, ta khẽ cựa mình muốn ngồi dậy.

 

“ Công tử, người đã đi đến 3 canh giờ rồi, nếu không phải Triệu công tử đến tìm người thì chúng nô tì  cũng…”

 

“ À, thì ra không phải Triệu Chính Dương đến tìm ta thì mấy nha đầu các ngươi cũng bỏ mặc ta đúng không?”

 

“ Không… không phải…” Tiểu Chi bị ta nói liền lắp ba lắp bắp nói, nhìn dễ thương không chịu được. Ta phì cười nhìn bộ dạng lúng túng của cô bé lại còn đưa tay ra vẹo vào hai bên má, nhẹ nhàng nói:

 

“ Ngốc nha đầu, ngươi thanh minh cái gì, càng thanh minh thì lại còn sai. Mau, còn không mau chuẩn bị đồ ăn đi”

 

Nói xong cũng không đợi có người đỡ mình, ta bật thẳng người đứng dậy như một lần nữa tái sinh. Nếu hỏi ta cảm giác lúc này như thế nào thì ta chắc chắc là thật sự rất thoải mái và ấm áp. Quay mình lại bất chợt đập vào mắt ta là hình ảnh lo lắng của Triệu Chính Dương…

 

… Tự dưng cảm giác tim hình như đập sai một nhịp rồi…

[LNHĐCS] Đệ nhị chương

Đại Đường Song long Đồng nghiệp văn

“Lầm nhập hoa đào chỗ sâu”

Nguyên tác: Nhiên Tâm

Edit: Cuachuadtp

***

2.1

Khi Tâm Nhiên bị mang lên nóc nhà, đã bị không ít kinh sợ, thầm nghĩ trong lòng: đây chính là khinh công trong truyền thuyết sao? Nếu không phải Hướng Vũ Điền cười nói, Tâm Nhiên kinh sợ còn chưa có phục hồi tinh thần lại, bản thân lại vừa mới nghe được bọn họ nói chuyện, cha cùng Hướng thúc thúc đối thoại từng có nhắc tới Từ Hàng Tĩnh Trai, nàng trước kia đã từng xem qua một quyển sách có nói đến tên môn phái này, quyển sách này nàng cũng không có xem hết, chỉ có thể tưởng tượng được bối cảnh thời gian mà quyển sách nói đến chính là chuyện phát sinh cuối thời Tùy đầu thời Đường, Tâm Nhiên lại chỉ nhớ rõ một phần sự tình, hơn nữa thời gian phát sinh chuyện xưa kia cũng phải sau vài thập niên nữa .

Hướng Vũ Điền gặp Tâm Nhiên yên lặng không nói, cũng không biết suy nghĩ đến cái gì, ánh mắt lại không giống những oa nhi bình thường nên có, lại giống như là người lớn! Trong lúc nhất thời lại cảm thấy bản thân chính là bị  hoa mắt, nha đầu kia mới một tuổi, sao liền như vậy không giống với người thường?

 Mạc Nhiễm Trần ôm lấy Tâm Nhiên, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hướng Vũ Điền, lại nhìn đến nữ nhi của mình, khó hiểu vì sao Hướng đại ca lại nhìn chằm chằm Tâm Nhiên như vậy? Vì thế ánh mắt liền có ý bảo nói: đại ca, Tâm Nhiên có vấn đề gì sao?

Hướng Vũ Điền lắc đầu cười, lại nhìn đến Tâm Nhiên, chỉ thấy Tâm Nhiên lúc này hai mắt híp lại, bộ dáng đứa nhỏ mau đi vào giấc ngủ, chỉ có thể nói bản thân vừa rồi là đa tâm, một tuổi đứa nhỏ có thể có cái gì phiền não? Lại nghĩ đến lời nói của Mạc huynh đệ, Tâm Nhiên đứa nhỏ này rất hiểu biết, yên tĩnh bất đồng so với những đứa trẻ khác, hơn nữa học cái gì cũng rất nhanh, như vậy lại không khó giải thích, Mạc huynh đệ mỗi ngày vì đệ muội vận công chữa thương, đứa nhỏ này nhất định là vì nương của nàng mà lo lắng!

Tâm Nhiên cảm thấy mệt mỏi, chậm rãi nhắm mắt lại, ghé vào trên người Mạc Nhiễm Trần mà thiếp đi. Không biết ý nghĩ của chính mình có bị nhìn ra không, trải qua một năm ở chung, mỗi ngày nhìn thấy cha vì nương chữa thương, nương sắc mặt tái nhợt, cha vẻ mặt lo lắng , nàng cái gì cũng không thể làm, tuy đối với kiếp trước mọi người hoài niệm nhưng là bọn họ đều chính là trợ giúp bản thân, chính mình cũng là những người đáng thương, đều không thể cho nàng chân chính mong muốn tình thân.

Mà Mạc Nhiễm Trần cùng Tần Nhiên Nhi lại bất đồng, bản thân cũng biết mình chính là người chiếm thân thể nữ nhi của bọn họ, bọn họ lại đối với bản thân trân trọng, làm cho nàng lần đầu tiên cảm nhận được tình thân. Nương thân mình không biết còn có thể sống được bao lâu, cha cũng cách mấy ngày sẽ đi ra ngoài tìm kiếm dược liệu. Có khi lại khiến cho Tâm Nhiên tò mò, cha những là chỉ rời đi vài cái canh giờ, lại có thể lấy được những dược liệu trân quý chỉ có trong hoàng cung, việc này nàng sở dĩ biết, là có một đêm, mơ hồ tỉnh lại, nghe nương nói đến, mặt sau còn có nói nhưng nàng lại không có nghe.

***

Bốn năm sau

Đêm mùa thu mát mẻ, Mạc Nhiễm Trần để Tâm Nhiên ngoan ngoãn ở lại trong tự chờ cha mẹ trở về, lúc này Tâm Nhiên đã năm tuổi, gật đầu mắt nhìn mẫu thân nằm trong lòng phụ thân, Mạc Nhiễm Trần sau đó liền mang Tần Nhiên Nhi đang bị hôn mê rời đi. Tâm Nhiên nhìn thân ảnh bọn họ rời đi, nương trước kia đều chỉ là ho khan, mấy ngày gần đây lại còn thổ huyết hôn mê.

Đêm càng ngày càng khuya, Tâm Nhiên cũng không thể nào đi vào giấc ngủ được, lo lắng cho thân thể của nương, một lần đại hỏa liền mang nàng đến đây, đáng lẽ bản thân nên sợ hãi nghĩ cách như thế nào để trở về, nhưng là tại đây, nàng lại có được tình thân! Ôn nhu nương, nghiêm khắc cha, nương có thể thổi ra tiêu khúc thật êm tai, mỗi ngày đều ngồi dạy Tâm Nhiên thổi nửa canh giờ, sau liền mơ màng ngủ. Tuy rằng cha yêu thương bản thân, nhưng cha đối với nàng học tập tri thức đều thật nghiêm khắc, hi vọng nàng có thể có được học thức uyên bác, giỏi võ công.

Nghĩ đến võ công, Tâm Nhiên đem thất phúc đồ mà cha lưu lại cho bản thân xuất ra, nàng không nghĩ tới cha thế nhưng có Trường Sinh Quyết, chính là Trường Sinh Quyết – một trong tứ đại kì thư, là dùng giáp cốt văn sở chỉ, Tâm Nhiên một điểm cũng xem không rõ, nhìn chằm chằm vào đồ hình tương đương xem một trang giấy trắng, nếu như không có Mạc Nhiễm Trần ở một bên chỉ điểm, Tâm Nhiên có lẽ nhìn đến già cũng sẽ không thể minh bạch, một trang lại một trang bản vẽ chậm rãi xem, Tâm Nhiên có chút mơ mơ màng màng ngủ. Trong lúc ngủ mơ, trong đầu Tâm Nhiên không ngừng hiện lên thất phúc đồ, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh bức phúc đồ đầu tiên, cảm giác thân thể có một cỗ năng lượng chậm rãi tụ tập, cuối cùng khí tụ về đan điền.

[MNTTHL] Chương 8.2: Thiên hạ đệ nhất vũ y

Mãn Nguyệt Thâu Tâm Hệ Liệt.

 

Hồng trần tam thế độ lương duyên.

 

Quyển 1: Tái sinh kiếp này, kết nghiệt duyên.

 

Chương 8.2: Thiên hạ đệ nhất vũ y.

 

Nguyên tác: Cuachua.

 

Cả đại sảnh lúc này vẫn còn dư âm của Thủy Thiên Hương để lại, trong đại sảnh người ta không ngừng xuýt xoa tán thưởng vẻ đẹp như thiên tiên cũng như bài múa mà theo cảm nhận của ta ai mặc quần áo như họ Thủy kia cũng đều múa thành tiên nữ hết. Trong không khí đầy âm thanh hỗn độn như thế, một tiếng trống nhẹ nhàng vang lên…

 

Tùng… tùng… tùng…

 

Tất cả đột nhiên im lặng lắng nghe từng tiếng trống hòa cùng với tiếng chuông vang lên thanh thúy hòa quyện vào nhau như một âm thanh đến từ nơi hoang sơn cùng cốc vô cùng tuyệt mĩ. Ba thiếu nữ mặc quần áo bằng sa mỏng với những đường xẻ táo bạo nhưng không làm người ta thấy quá lộ liễu mà lại mang đến cảm giác mơ hồ, huyền ảo. Màu đỏ pha lẫn với màu xanh quyện với màu vàng tất cả được bao gọn trong làn sa màu trắng huyễn hoặc khiến cho ngươi ta không thể dời mắt đi mà cứ thế dõi theo những động tác cực kì lạ mắt, đẹp tuyệt vời. Khẽ đong đưa chiếc eo nhỏ nhắn, tiếng lục lạc nhẹ nhàng vang lên theo từng cử động nhỏ, ta cứ thế mà múa theo cảm nhận của bản thân. Thật may dù sao ở hiện đai cũng có kinh nghiệm đi học nhảy hai năm cho nên… muốn làm khó ta ư, mơ đi ~~~

 

Trống đánh càng nhanh, âm nhạc càng cao, vũ y càng khéo léo. Những động tác xoay, lắc eo kết hợp với sự hiệu ứng từ những chiếc sa mỏng vừa khéo tạo thành những cử chỉ vô cùng quyến rũ và nỏng bỏng. Từ hoa đài nhìn xuống, tất cả mọi người lúc này không hẹn mà cùng im lặng thưởng thức điệu múa. Ánh mắt bọn họ mải theo đuổi những tà khăn bay phất phơ, mơ tưởng được nhìn rõ người thiếu nữ đó nhưng chỉ là ảo mộng mà thôi…

 

 

 

 

Trống đã dứt, thân ảnh của ba đóa kiều hoa cũng đã không còn nhưng cả một căn phòng rộng lớn vẫn chưa hề có tiếng động. Dường như người nghe vẫn còn chưa dứt ra khỏi dư âm của của điệu múa, ánh mắt của họ vẫn đang truy tìm những bóng hình thướt tha như có như không trên hoa đài, bên tai họ vẫn là những thứ âm nhạc chưa từng được nghe, được biết đến. Nếu không phải bởi vì cách trang trí quá sát phong cảnh của nơi này, có khi họ còn tưởng mình đã đặt chân đến vùng đất tiên cảnh đầy phong vị quyến rũ và hấp dẫn như vậy…

 

Vội vàng thay quần áo ra, ta nhanh chân ôm tiểu mĩ nhân tiến về phía ba nam nhân đang há hốc mồm nhìn về phía hoa đài giờ không có ai. Đặt mông xuống, với lấy chén Bích Loa Xuân vô cùng thơm mà nhấp một ngụm, ta khẽ cười nói với bọn họ:

 

“ Thế nào? Hấp dẫn chứ? Đấy mới gọi là múa phải không?”

 

Vẫn là cái tên Triệu Chính Dương kia phản ứng nhanh nhạy, ngay lập tức quay sang nhìn ta, trong ánh mắt của hắn không khỏi ánh lên tia kinh diễm cùng tò mò.

 

“ Quả thật là một khúc tiên thiên… nhưng mà ta đang tự hỏi muốn được kính chào vị Tử Như cô nương kia, không biết Vũ đệ…”

 

“ Tất nhiên là… không được” Ta ngay lập tức cắt ngang lời hắn. Hứ, ngươi bây giờ muốn gặp thì muộn rồi, lão bản là người buôn bán sao có thể cho không các ngươi được…

 

“ Tiểu Vũ, chúng ta cũng rất tò mò về cô nương này” Mộ Dung Phi Vân khẽ nhướng mi nói, ánh mắt của nhị ca lúc này hoàn toàn là kinh diễm bất quá… sao ta cảm giác trong đó thỉnh thoảng xẹt lên vài tia lửa nhỉ???

 

“ Đúng vậy, Như Vũ, đệ hãy mau đưa vị cô nương ấy đến gặp chúng ta đi” Đại ca Mộ Dung Thường Thanh cũng lên tiếng, xem ra bọn họ có vẻ rất tò mò a~~~

 

Cũng đúng lúc này, cả đại sảnh dường như bừng tỉnh, những tiếng vỗ tay không ngừng vang lên còn khoa trương hơn lúc cái vị Thủy gì kia biểu diễn. Họ không ngừng hô to gọi nhỏ đòi gặp vị cô nương vừa múa, người thì lại tỏ vẻ tiếc rẻ vì không được xem hết điệu múa tiên vũ đó, kẻ thì bắt đầu khóc lóc tiếc tiền… Chỉ có hai người, một kẻ ngoài mặt rất bình thường nhưng vẫn không giấu được vẻ bàng hoàng, lo lắng đến tái xanh cả mắt chính là mụ béo kia, còn một người vẫn chú tâm thưởng trà nhưng trong bụng thì không khỏi cười đến rút ruột – vâng, đó chính là bản thiếu gia.

 

Muawahahahahahaha…. Tiền a, thật nhiều tiền a ~~~ Dám khinh thường ta ư, giờ các người tiếp chiêu đi ~~~

 

Đang vô cùng sung sướng, bỗng dưng ta cảm giác có hai luồng đao kiếm hướng ta mà chém đến khiến cho chén trà trên tay suýt nữa đổ ra ngoài. Quay người tìm kiếm nguyên nhân, ta không khỏi hít dài một hơi… không ngờ lại chính là vị lam nhan họa thủy mà lúc đầu ta nhìn thấy. Chỉ thấy y lúc này khóe miệng nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu nhìn chằm chằm vào ta, khiển cho bổn chủ tự dưng cảm giác da đầu dựng ngược hết cả lên. Này, này vị nhân huynh, ngươi cười cũng được nhưng đừng có dùng cái loại mặt giết người không thấy máu như vậy chứ, thật đáng sợ mà ~~~

 

Nếu không có tiểu nha đầu vẫn đang ngồi trong lòng khẽ hướng lên tai nói nhỏ, ta có lẽ vẫn còn tiếp tục sự nghiệp mắt to mắt nhỏ với vị hồng nhan “ tri kỉ” kia.

 

“ Công… tử, cứu nô… tì”

 

Giật mình nhìn xung quanh, suýt nữa quen tay ném luôn nha đầu nằm trong lòng mình ra. Oa oa oa, rất khoa trương a ~~~ Lúc này, tất cả ảnh mắt của toàn bộ người trong đại sảnh không hẹn mà cùng hướng về phía ta… à mà không, là hướng đến tiểu nhân nhi đang run như cầy sấy nằm trong người ta. Ai da, mĩ nhân a, ngươi đừng có run như thế chứ, ngươi run như thế… làm cho trái tim sắt thép như ta cũng không nhịn được mà đập liên hồi. Bị nhiều ánh mắt ghen tức, hâm mộ hướng đến người, bỗng dưng ta cảm thấy thực hâm mộ mấy vị minh tinh, bọn họ định lực quả nhiên không phải người thường mà…

 

“ Tam công tử, chúng ta là chủ khảo của cuộc thi Mẫu đơn, người xem…” Bốn vị chủ khảo của Mẫu đơn hội không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng ta, lúc này lên tiếng khiến cho ta không khỏi giật nảy mình lên. Cười khổ một tiếng, xem ra không tiểu kịch trường này vẫn là không diễn không được. Giả bộ vỗ về người không lòng, ta khẽ lạnh lùng quay sang bốn người kia, tròng mắt đảo một vòng rồi nói:

 

“ Không biết bốn vị đại nhân chính là tìm bổn công tử ta có việc gì?”

 

“ Tam công tử, chúng tôi chính là muốn nhượng Tử Như cô nương đây nói chuyện một chút” Một lão già đầu trọc lóc bóng loáng mỡ cất giọng nói.

 

“ Vị lão ca này, ngươi lấy quyền gì mà yêu cầu mĩ nhân trong lòng ta phải nói chuyện? Hừm, hay để ta nói cho tất cả mọi người ở đây biết về chuyện các ông cùng với Dung tú bà an bài gì chứ???” Cười nhạt một tiếng, khẽ vung một bên tay áo rồi cứ thế ôm tiểu nha đầu xuống lầu.

 

“Tam công tử, xin hãy dừng bước…”

 

“ Tử Như cô nương, xin hãy ở lại…”

 

 

Không thèm quan tâm đến những kẻ đang đuổi theo phía sau, dù sao nhiệm vụ của ta cũng đã xong, mấy việc râu ria kia đã có mấy vị ca ca kia xử lý, không đến lượt bổn công tử ta phải bận tâm. Nhả lên chiếc xe ngựa, bên trong đã thấy hai nha đầu kia đang sốt ruột lo lắng, vừa nhìn thấy ta vén rèm lên liền không tự chủ mà hét lên:

 

… “ Tiểu… Công tử…”

 

“ Rồi, rồi… ta đây!!! Các ngươi không cần phải hét lên như vậy, tiểu Ly ngươi có thể yên tâm rồi” Vừa nói ta khẽ vỗ nhẹ đầu của nha đầu Thúy Ly chính là nha đầu thế thân khi trong Hồng Diễm lâu.

 

“ Công tử, mọi chuyện thế nào rồi? có… có sơ suất gì chăng???” Nha đầu tiểu Chi rốt cuộc là vẫn không nhịn nổi tò mò mà hỏi.

 

Ta khẽ tựa người vào chiếc sàng nệm, có lẽ do lâu ngày không có vận động nên người có chút mỏi mệt. Nhắm mắt lại, ta không tự chủ được mà suy nghĩ về chuyện ngày hôm nay, cũng không tự chủ mà nhớ lại ánh mắt sắc bén cũng như khuôn mặt tuyệt mĩ của hắn. Quả nhiên là khó mà không khiến cho người ta phải động tâm…

 

Mấy nha đầu kia có lẽ cũng biết ta có chút mệt mỏi nên cũng không dám hỏi gì, chỉ dám tụm lại nói nhỏ với nhau. Cười một tiếng, ta bắt đầu tiến vào gặp Chu công, mọi chuyện có lẽ đã bắt đầu rồi…

 

*** Ta là giải phân cách thiếu nữ huyền bí***

 

Không ngoài dự liệu của ta, quả nhiên chiến thắng cũng thuộc về ta, nghe nói sáng hôm sau toàn thành Lạc Dương chính là một tràng cảnh tượng không bao giờ quên. Một loạt các sới bạc không đóng cửa thì cũng phải chuyển nhượng khế ước cho ta. Quả nhiên sau một đêm, một nửa thành Lạc Dương đã chuyển tên sở hữu thành tên của Mộ Dung gia tộc. Há há há… Không những thế, vũ điệu mà ta thể hiện hôm đó đã trở thành một khúc tiên nga trong truyền thuyết, cái gì mà được ví như khiến cho người ta như lạc vào một chốn thần tiên, vô cùng sướng khoái.

 

Mấy vị ca ca của ta làm việc cũng rất nhanh, gọn và chuẩn, hiệu suất rất là cao, kể ra ta cũng không phải làm gì mà vẫn ngồi chơi hưởng bát vàng, chỉ việc đưa ra các chỉ thị cho Ngô Thiên Phàm đi chuyển lời là được. Lúc này, ta đang cùng một đoàn ba nha đầu đi lên Đào sơn ngắm phong cảnh. Nghe nói đào ở trên núi này nở rộ quanh năm, hơn thế nữa lại còn có mấy trăm gốc đào quý có mùi hương vô cùng quyến rũ, là một trong những địa điểm tình lữ nổi tiếng tam quốc. Nhưng quả thật, ta cũng không ngờ được rằng nơi này lại là nơi đau khổ xen lẫn ngọt ngào mà mãi mãi ta không bao giờ quên… Cái nơi ta đã gặp gỡ hai người đàn ông gắn kết với duyên phận của ta như vậy…